ông Trần Quang Nhất (PCT UBND tỉnh Phú Yên) tặng hoa và quà cho trường
ĐẠO THẦY TRÒ SỐNG MÃI VỚI THỜI GIAN
ĐẠO THẦY TRÒ SỐNG MÃI VỚI THỜI GIAN
Có người cho rằng nghề dạy học là nghề bạc
bẽo (méstier ingrat) như nghề lái đò đưa khách qua sông. Không, quan hệ thầy
trò không giống như quan hệ người lái đò và khách đi đò đã qua sông mà là quan
hệ giữa người thầy có trách nghiệm đào tạo nhân cách và người học được thụ
hưởng. Quan hệ này còn vương vấn trong người dạy, người học nhiều năm sau.
Truyền thống tốt đẹp“ tôn sư trọng đạo”
được vun trồng từ ngàn năm của dân tộc đã thấm sâu vào tâm thức của mỗi người
Việt Nam
.Ông cha ta đã đề cao vai trò người thầy theo vị trí “ quân, sư, phụ”, thầy
đứng sau Vua, trước cha vì sự nghiệp khai sáng con người. Kính thầy là phong
tục cổ truyền mang đậm tính nhân văn. Dân gian có câu:“Mùng một tết cha, mùng
hai tết mẹ, mùng ba tết thầy”, đó là, nét đẹp trong tâm hồn học trò vì “không
thầy đố mày làm nên”.
Sau
khi chia tay, thầy trò vẫn nghĩ đến nhau trong tâm tưởng. Trong đời, ai chẳng
có lúc nhớ đến một vài thầy cô giáo, những kỉ niệm về tình thầy trò của mình và
thầy nào cũng có lúc nhận được thư, điện thoại của học trò cũ 30,40,50 năm trước!Ai
đã từng đi học trước Cách mạng tháng Tám đều thuộc lòng bài tập đọc“ Học trò
biết ơn thầy” trong sách Quốc văn giáo khoa thư lớp dự bị.” Ông Carnot xưa là
một ông quan to nước Pháp, một hôm nhân lúc rảnh việc về chơi quê nhà.Khi ông
đi ngang qua trường học làng quê, trông thấy thầy dạy học mình lúc bé, bấy giờ
đã đầu tóc bạc phơ, đang ngồi trong lớp dạy học. Ông ghé vào thăm trường và
chạy ngay lại trước mặt thầy, chào hỏi lễ phép và nói rằng: “Tôi là Carnot đây,
thầy còn nhớ tôi không?” Rồi ông ngoảnh lại khuyên bảo học trò rằng:“ Ta bình
sinh, nhất là ơn cha, ơn mẹ, sau ơn thầy ta đây, vì nhờ có thầy chịu khó dạy
bảo, ta mới có sự nghiệp ngày nay.”
Trong
đời sống thực tế, thầy trò đã ra trường, quan hệ của chằng chịt của xã hội
đương thời đòi hỏi thầy và trò ứng xử thích hợp với hoàn cảnh mới, thích hợp
với đạo lí và tình cảm con người.
Năm
1947, Quyền Chủ tịch nước Huỳnh Thúc Kháng thay mặt Chủ Tịch Hồ Chí Minh đi
kinh lí các tỉnh Liên khu 5 gặp cụ Phó bảng Đào Phan Duân tại huyện đường Phù
Cát-Bình Định.
Quyền
Chủ tịch nước giới thiệu với mọi người rằng:“Cụ Đào với tôi là đạo thầy trò vì
vậy nhân dịp đến với tỉnh nhà, tôi phải được thăm thầy”.Trong suốt cuộc gặp ấy,
cụ Đào thì ngồi còn cụ Huỳnh thì đứng mãi bên cạnh hầu chuyện, một lời thưa
thầy, hai lời thưa thầy.
Ngày
10 tháng 04 năm 1998 thầy Trần Suyền,
hiệu trưởng danh dự của trường Trung học Lương Văn Chánh qua đời, Hội và các
chi hội thầy trò Lương Văn Chánh đã đến phúng điếu thầy.
Thầy
Trần Sĩ, hiệu trưởng trường Trung học Lương Văn Chánh qua đời, Hội đã cử 10 đại
biểu vào TP.Hồ Chí Minh phúng điếu thầy.
Ngày
13 tháng 04 năm 2011, thầy Bùi Xuân Các, hiệu trưởng nhà trường qua đời, Hội và
các chi hội thầy trò Lương Văn Chánh Phú Yên tổ chức làm lễ truy điệu tại
TP.Tuy Hòa và phúng điếu thầy.
Thầy
cô không mong chờ sự đền đáp vì nghĩa vụ xã hội là dạy học trò.
Quan
hệ thầy cô- học trò là mối quan hệ trong sáng, thiêng liêng.Hãy giữ lấy mối
quan hệ tốt đẹp đó như một vốn quý của đời người, tình cảm động viên ta trong
cuộc sống.
Đạo
thầy trò hiện nay về hình thái có những biến đổi so với trước kia nhưng không
mất đi bản chất tốt đẹp từ bao giờ.
Trò
tôn trọng thầy thì thầy cũng tôn trọng trò, thầy cô áp đặt, mất dân chủ đối với
trò sẽ tạo tâm lý đối phó ở trò, làm sao trò nể phục được, mà không nể phục thì
sẽ thiếu tôn trọng.
Đạo
đức nhân cách của người thầy có ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành con ngưới
ở trò“ thầy nào thi trò nấy” phải thêm “trò nào thì thầy nấy”.
Ngày
15 tháng 07 năm 2004, Sở Giáo dục và Đào tạo Phú Yên cử đoàn 7 người đi Tây
Ninh dự lễ khánh thành nhà bia tưởng niệm liệt sĩ Giáo dục và kỷ niệm ngày 27
tháng 07 tại đồi 82 Tân Biên, tỉnh Tây Ninh:
“Trường sơn đông nắng, tây mưa
Ai chưa đến đó thì chưa rõ mình”
(Tố
Hữu)
Vậy
mà anh chị em chúng tôi làm được điều hứa đó.
-
111 trong số 3000 nhà giáo đi B đã hi sinh ( Phú Yên 2)( báo cáo của 23 Sở giáo
dục và đào tạo phía Nam),
( báo cáo của 17 Sở giáo dục và đào tạo phía Bắc)
-
510 nhà giáo địa phương 23 tỉnh miền Nam đã hi sinh ( Phú Yên 45), hiến
thân cho nước: Sống đã vinh mà thác cũng
vinh.
Hết
dạ vì dân: “Mệnh chẳng thọ mà danh lại
thọ
Đạo làm thầy mãi
mãi nêu cao
Gương trí thức đời
đời sáng tỏ!”
( Giáo sư, anh hùng lao động Vũ Khiêu)
Nguyễn Chu- Nguyễn Minh