Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Bài viết của báo Phú Yên

Trường phổ thông Dân tộc nội trú tỉnh: Tổ chức cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia
Chủ Nhật, 01/11/2015 08:04 SA
Ban tổ chức trao giải cho các thí sinh


Tối 30/10, Trường phổ thông Dân tộc nội trú tỉnh tổ chức vòng chung kết cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia lần thứ nhất. Tham dự cuộc thi, 4 thí sinh đã xuất sắc vượt qua vòng loại, gồm: Sô Huyện (lớp 10B), Y Anh (lớp 11B), Lo O Nhật (lớp 12A) và Hoàng Thị Vân Anh (lớp 12B). Các thí sinh trả qua 4 phần thi: khởi động, vượt chướng ngại vật, tăng tốc và về đích.
Kết quả, thí sinh nữ duy nhất người Tày là Hoàng Thị Vân Anh đã có sự bứt phá ngoạn mục, giành được 180 điểm, đoạt vòng nguyệt quế của cuộc thi. Lần lượt về sau là các thí sinh: Sô Huyện, La O Nhật, Y Anh. Theo ông Ngô Minh Hòa, Hiệu trưởng Trường phổ thông Dân tộc nội trú tỉnh, Trưởng ban tổ chức, cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia được thực hiện dưới hình thức gameshow, mô phỏng chương trình cùng tên của VTV3. Đây là một sân chơi kiến thức bổ ích cho gần 300 học sinh dân tộc thiểu số của nhà trường. Không chỉ tạo hứng thú cho học sinh tìm hiểu kiến thức xã hội, cuộc thi còn nhằm triển khai tốt phong trào thi đua“Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực”.



HÀ MY


Viết về trường

TRƯỜNG PT DTNT TỈNH TỔ CHỨC THI ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH OLYMPIA
Cuộc thi đường lên đỉnh Olympia do đài truyền hình Việt Nam tổ chức thu hút được rất nhiều khán giả là học sinh kể cả khán giả là người lớn tuổi. Lãnh đạo địa phương cũng như ngành GDĐT nhiều tỉnh mơ ước có một học sinh của tỉnh mình dự thi vòng chung kết. Thế nhưng cuộc thi đã đi được 15 năm nhưng nhiều tỉnh lớn, là đất học như Nghệ An, Thanh Hóa, Nam Định,v.v vẫn chưa có tên trong các nhà vô địch còn các em là người dân tộc thiểu số tham gia dự thi thì rất hiếm. Nhiều năm qua ở tỉnh Phú Yên một số trường THPT cũng rất quan tâm tập luyện, tạo điều kiện cho các em tham gia dự thi do đài truyền hình VTV3 tổ chức như Lương Văn Chánh,Nguyễn Huệ,Trần Quốc Tuấn,Lê Hồng Phong, Phan Bội Châu,v.v.
Trường PT DTNT Tỉnh một trường có quy mô nhỏ do số lượng người dân tộc thiểu số của tỉnh không nhiều (khoảng trên 5 vạn dân). Khả năng học tập của học sinh, điều kiện cơ sở vật chất của trường vẫn còn hạn chế hơn so với các trường trong tỉnh. Để tổ chức một cuộc thi đường lên đỉnh Olimpya cấp trường thành công tập thể lãnh đạo,giáo viên công nhân viên của trường đã có nhiều nỗ lực cố gắng. Ngay từ đầu năm các giáo viên đã phải sưu tầm hệ thống câu hỏi, tìm hiểu phong tục tập quán các dân tộc thiểu số để ra câu hỏi cho phù hợp. Các giáo viên tin học, bộ phận phụ trách thiết bị của trường phải dày công tìm cách trình chiếu, phối hợp các thiết bị âm thanh,ánh sáng. Vất vả nhất là ban biên tập do cô Tô Thị Thu Hằng (P.HT) phụ trách và Ban tổ chức sắp xếp chương trình do thầy Lê Hồng Duy (BTĐT) phụ trách. Có 184 em dự thi vòng loại và chọn được 12 em vào dự thi bán kết chia làm 3 trận. Đêm chung kết diễn ra vào tối ngày 30 tháng 10. Các đồng chí: Nguyễn Thanh Hoàng- P.Trưởng phòng Công tác HSSV và pháp chế, đ/c Nguyễn Quốc Tuấn – Trưởng phòng PC 61 Công an tỉnh,phóng viên đài phát thanh truyền hình Phú Yên, Báo Phú Yên cũng về dự và đưa tin.Kết quả:
 - Em Hoàng Thị Vân Anh lớp 12B đạt 180 điểm đạt giải nhất
-Em  Sô Huyện                         10B đạt 160 điểm đạt giải nhì
-Em  Y Anh                               11B đạt 140 điểm đạt giải ba
-Em  La O Nhật                          12B đạt 90 điểm   đạt giải ba.
Đêm chung kết đã diễn ra theo đúng kịch bản, các đại biểu,các khán giả đều đánh giá công tác tổ chức thành công, có tính giáo dục và tạo được ấn tượng tốt trong học sinh. Với suy nghĩ sân chơi ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH OLYMPIA là một trong những biện pháp hỗ trợ cho công tác giáo dục, với sự đầu tư với cách tổ chức được rút kinh nghiệm có thể hy vọng một vài năm tới sẽ có học sinh là người dân tộc thiểu số của trường PT DTNT Tỉnh tham gia dự thi do đài truyền hình VTV3 tổ chức.














Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Phát biểu


Phát biểu khai giảng năm học 2015-2016

Chúng ta đang ở vào những ngày giữa mùa thu, nhưng cảnh sắc, không khí vẫn còn mang cái oi nồng của mùa Hạ và sau ba tháng  nghỉ hè trở lại trường tất cả các em đều có cảm giác đồ đạc ,sách vở bộn bề,trường cũ rêu phong.Chính vì vậy mà em Kpas Hờ Hà đã viết:
Thu đã về trong nỗi nhớ mùa xa
Gió phiêu lãng ru hồn trong chiếc lá
Mây trôi ngang khung trời mùa Hạ
Ta vụng về giữa sách vở ngổn ngang
Thật vậy trong suy nghĩ của các em HS, các thầy cô giáo trong những ngày này có rất nhiều điều đang làm nóng lên bầu nhiệt huyết để chuẩn bị cho năm học mới. Đó là sự tự hào, sự âm vang của tất cả người dân đât Việt sau kỷ niệm 70 năm ngày Cách mạng tháng Tám và Quốc Khánh 2-9, là sự trăn trở sự quyết tâm sau hai năm thực hiện Nghị quyết 29 của BCH TƯ về đổi mới căn bản và toàn diện GDĐT với những điều đạt được và chưa đạt được qua kỳ thi THPT Quốc gia năm học 2014-2015.
Một năm học mới lại đến. Nhiều em vẫn còn luyến tiếc những ngày hè vui chơi thỏa thích
Tháng tám đi mùa nhớ
Tập vở suýt ngủ quên
Xếp cánh diều lá đỏ
Em về bên bút nghiên
.
Đây là năm học thứ ba thực hiện Nghị quyết 29 về đổi mới căn bản toàn diện GDĐT, sẽ tiếp tục có nhiều đổi mới. Kỳ thi THPT Quốc gia, đến nay vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều.Dư luận mong muốn kỳ thi diễn ra sớm hơn, đăng ký xét tuyển NV1 hợp lý hơn. Riêng tỉnh ta muốn đề nghị Bộ GDĐT cho HS 12 dự thi tại tỉnh và do một trong hai trường ĐHXD miền Trung hoặc ĐHPY phụ trách.Đó là mong muốn của đa số PH- HS còn câu trả lời có thể là phải đợi đến dịp sau tết Bính Thân, Bộ GDĐT mới có thông tư hướng dẫn cụ thể. 
Một số hình ảnh:





Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2015

Chia tay giáo viên về hưu

GIÃ BIỆT MÁI TRƯỜNG

Rồi sẽ đến ngày không xa nữa
Giã biệt mái trường,giã biệt thầy cô
Giã biệt đàn con tung cánh ước mơ
Chào tất cả những người ở lại

Tôi trở về tháng năm dài bươn chải
Nghề giáo vui nhiều, lắm nỗi ưu tư
Có những đêm thao thức canh khuya
Có nỗi nhớ những người xa khuất

Tôi trở về quê mình văn vật
Gặp bạn một thời khoai sắn bên nhau
Kể chuyện ngày xưa, chuyện của mai sau
Có cả chuyện một thời lưu luyến

Hình bóng giai nhân mắt huyền lúng liếng
Ngày ấy nhiều chàng nghiêng ngã bờ vai
Đôi bím tóc dài hương nước ban mai
Bước tung tẩy, nụ hồng run rẩy

Tôi trở về gặp lại người thủa ấy
Năm tháng phai mờ những nét kiêu sa
Thời gian đi qua, điểm tuyết sương pha
Gương mặt sáng sắc hồng thoáng nhẹ

Tôi trở về một thời trai trẻ
Chén tạc,chén thù,chén chú,chén anh
Vui chuyện tình quê,say chuyện lớp mình
Chén rượu nồng ai hay trời đất.

Tôi trở về ước mong điều chân thật
 Yên ấm bạn bè con trẻ đông vui
Trường Vinh thân yêu ghi dấu một thời
Vươn đôi cánh xây đời  hạnh phúc.
                                    Tháng 6 năm 2015
                               Ngô Minh Hòa-17D,K3
Chia tay với 4 giáo viên của trường về hưu
Cô Nguyệt GV Văn

Cô Hồng GV Sử

Cô Loan GV Văn

Cô Đào GV Toán

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Sưu Tầm

KỶ NIỆM VỀ HỒ CHỦ TỊCH CỦA BỘ TRƯỞNG TƯ PHÁP ĐẦU TIÊN

VŨ TRỌNG KHÁNH 

Bộ trưởng Bộ Tư pháp đầu tiên, luật sư Vũ Trọng Khánh từ giã sự nghiệp pháp luật, tư pháp để đi vào cõi vĩnh hằng đã mười tám năm, để lại nỗi tiếc thương, sự khâm phục của thế hệ cán bộ tư pháp hôm nay về tấm gương của một người cán bộ tư pháp suốt đời cống hiến cho sự nghiệp cách mạng, cho sự nghiệp luật học, sự nghiệp tư pháp.
Sinh thời, Ông là người học trò tin cậy, được Chủ tịch Hồ Chí Minh quan tâm dìu dắt, trở thành một trong những cán bộ cốt cán đầu tiên trong chính quyền dân chủ nhân dân, trong bộ máy tư pháp được xây dựng từ sau Cách mạng tháng Tám.
Năm 1994, một năm trước khi qua đời, luật sư Vũ Trọng Khánh đã viết tập hồi ký, ghi lại kỷ niệm của mình về Bác. Dưới đây là trích đoạn hồi ký của ông.
…Hồ Chủ Tịch đọc Tuyên ngôn độc lập của Việt Nam trước quốc dân đồng bào, trước thế giới xong thì lãnh đạo mau chóng thành lập Quốc hội dù có phải nhượng bộ 70 ghế cho hai cánh Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần. Quốc hội đầu tiên của nước ta được bầu ngày 6/1/1946, họp phiên đầu tiên ngày 2/3/1946 có vai trò một mặt củng cố địa vị đối ngoại của Việt Nam, một mặt làm luật để xây dựng chính quyền quản lý nội bộ Việt Nam.
Nội tình Việt Nam lúc đó hỗn độn, Tưởng Giới Thạch điều quân của Tiêu Văn vào miền Bắc bên ngoài là để giải giáp quân Nhật nhưng kéo theo bọn giả danh cách mạng Việt Nam đang trú ngụ bên Trung Quốc là Việt nam Quốc dân đảng, Việt Nam cách mệnh đồng minh hội để hòng sử dụng chúng làm tay sai nắm quyền cai trị miền Bắc Việt Nam. Mặt khác, quân Pháp cử một số đại diện nhảy dù xuống Hà Nội. Trong khi ở miền Nam thì quân Pháp đi theo quân Anh vào giải giáp Nhật, âm mưu chiếm lại Nam Kỳ.
Ở Hà Nội, Hải Phòng hàng ngày xảy ra tống tiền, bắt cóc, ám sát, nổ súng, quân tàu đòi tiền, đòi giám sát… Đại diện Pháp thì đòi trao đổi ý kiến… Bác thỏa mãn quân tàu về đòi hỏi vật chất và khuyên nhân dân đừng đánh lại chúng, nhưng khi tướng tàu muốn đặt cố vấn bên cạnh Chính phủ Việt Nam thì Hồ Chủ Tịch trả lời: ” Thưa ngài, đối với tôi, chỉ có nhân dân Việt Nam là có quyền giám sát tôi, ngoài ra không có ai được giám sát cả”.          Một mình Bác đi giao thiệp trong Hà Nội trên một ô tô con, có một bảo vệ. Tôi hỏi Bác đi thế sợ nguy hiểm, Bác bảo: ” Chưa việc gì”.
Về phía Pháp, đại diện là Xanh-tơ-ny (Sainteny) nhiều tối hội đàm riêng với Hồ Chủ tịch bên cạnh phòng tôi ở, thỉnh thoảng có anh Hoàng Minh Giám dự cuộc hội đàm, là một ván cờ mà một mình Bác tính nước. Bác ký được với Xanh-tơ-ny Hiệp ước sơ hộ 6/3/1946 là một thiên tài sách lược. Lập tức quân tàu rút hết về nước, chấm dứt nạn sách nhiễu hàng ngày của chúng. Chỉ còn đoàn Pháp, tình hình nhẹ nhõm hẳn đi.
Hiệp ước 6/3/1946 đặt Việt Nam trong Liên hiệp Pháp. Việt Nam có Nghị viện, quân đội, tài chính riêng. Nhưng Pháp không đồng ý ghi Việt Nam là nước tự trị. Cuối cùng Bác đề nghị gọi Việt Nam là nước tự do. Xanh-tơ-ny chấp nhận, còn miền Nam có thống nhất với miền Bắc không thì sẽ trưng cầu ý dân miền Nam.
Sau khi ký Hiệp ước 6/3, Bác thống nhất với Đô đốc Đác-giăng-li-ơ (d’ Argenlieu) đến cuối tháng 5/1946. Việt Nam sẽ cử một phái đoàn sang Pháp đàm phán về mối quan hệ hai nước, Bác cùng đi với danh nghĩa thượng khách. Có ý kiến e ngại Bác đi sang Pháp có thể gặp nguy hiểm. Bác quyết định cứ đi. Việc này cũng như việc một mình Bác đi giao thiệp ở Hà Nội không sợ ám sát là cái khiếu mẫn thính của nhà chính trị lỗi lạc, cảm đoán được chiều hướng của một tình hình trừu tượng gọi là vô trọng lượng, không có gì để cân nhắc được (les imponderables).
Hội nghị đàm phán giữa Việt Nam và Pháp họp ở Phông-ten-bờ-lô (Fontainebleau) thất bại. Phái đoàn Việt Nam do anh Phạm Văn Đồng làm Trưởng đoàn, tôi là một chuyên viên pháp lý xuống tầu thủy về nước. Một gia đình Pháp tỏ ý lo âu nói với tôi:” Không biết chúng có để cho các ông về đến nhà không”?
Một mình Hồ Chủ tịch ở lại Pari, đàm thảo cùng Bộ trưởng Bộ Hải ngoại Mu-tê (Moutet), đến nửa đêm 14/9/1946 mới ký xong một tạm ước. Rồi Bác xuống tầu chiến Đuy-mon Dur-Vin (Dumont Durville) của Pháp về nước. Tôi nghĩ Tạm ước 14/9/1946 đã bảo trợ cho đoàn Việt Nam về nước yên ổn.
Khi tầu Bác đến vịnh Cam Ranh, Cao ủy Pháp là Đô đốc Đác-giăng- li-ơ mời Bác xuống tầu chỉ huy của hắn với lễ nghi long trọng, dàn binh, bắn pháo để phô trương, hòng uy hiếp tinh thần.
Bác vẫn mặc bộ kaki cũ, đội mũ cứng, chống ba toong, đi cùng bác sỹ Trần Hữu Tước (người săn sóc sức khỏe) xuống tầu. Y phục quá tầm thường của Bác trái ngược hẳn với nghi lễ ra oai của Đác-giăng-li-ơ. Tôi nghĩ đó là một sự đối đáp của Bác. Chúng xếp Bác ngồi giữa, một bên là Thống soái lục quân Pháp ở Viễn Đông, một bên là Đô đốc hải quân Pháp ở Thái Bình Dương. Vào tiệc, Đác-giăng-li-ơ giọng bóng gió nói: “Thưa Chủ tịch, thế là ngài được đóng khung thật tốt giữa Lục quân và Hải quân”.
Viên cao ủy nhấn mạnh câu ” đóng khung thật tốt”. Nói xong y và cả bọn cười khoái chí.
Bác mỉm cười, trả lời bằng tiếng Pháp: “Nhưng ngài biết đấy, thưa Đô đốc, chính bức tranh mới đem giá trị lại cho cái khung!”.
Bọn quan thực dân ngồi lịm đi và từ đó không dám giở trò chơi chữ với Bác (theo lời bác sỹ Tước kể lại). Tôi thấy đây là sự đốp chát giữa tư tưởng phản động của một đô đốc hải quân thực dân, nguyên là thầy tu đỗ tiến sĩ thần học và tư tưởng văn hóa hiện đại Á-âu của Bác Hồ. Ngẫm lại ta thấy một mình Bác lo liệu, không ai lúc đó có trình độ hiểu biết, kinh nghiệm thế giới, tinh thần vừa cứng rắn, vừa mềm dẻo để thay Bác được.
Tiếp theo là tranh thủ nhân dân.
Thời gian ở Bắc Bộ Phủ, Bác tiếp khách liên tiếp, trước hết là các chính khách, các nhà báo nước ngoài, không cần phiên dịch. Khách trong nước thì hết đoàn này đến đoàn khác: tôn giáo, thanh niên, trí thức… đến với chủ tâm chất vấn, ra về với tinh thần thỏa mãn. Phỏng vấn Bác, nhà bác Mỹ được nghe nhắc lại Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ, nhà báo Pháp được nghe về Cách mạng năm 1789; nhà báo In-đô-nê-di-a ở phòng Bác ra lẩm bẩm: “Người biết rõ lịch sử nước tôi hơn tôi!”
Khi sang Pháp đàm phán, ngoài Việt kiều, Bác tiếp xúc với các thành phần nhân dân Pháp, kể cả các bác học trong Hội Pháp-Việt hữu nghị đứng đầu là bà Marie Curie danh tiếng. Quan sát, ai cũng thấy vẻ kính trọng của các nhà bác học đầu tóc bạc phơ, của bà Curie khi giới thiệu Bác và cử chỉ nói  năng thu phục lòng người của Bác. Chắc hẳn những hiểu biết của Bác về lịch sử cách mạng Pháp, về nền văn hóa Pháp đã hòa hợp các học giả Pháp với học giả Hồ Chí Minh, từ đó dẫn đến thiện cảm với yêu cầu độc lập của Việt Nam.
Tiếp xúc với thường dân, với các cháu bé, Bác đều thu hút được cảm tình. Một bữa tiệc với khách người Pháp, lúc ăn tráng miệng quả táo, mọi người thấy Bác không ăn táo mà cứ nói chuyện. Lúc đứng dậy, Bác bỏ quả táo vào túi. Các vị khách Pháp hích tay nhau cười! Khi ra ngoài khách sạn Bác không lên xe ngay mà đi đến một cháu bé đang được bế trên tay mẹ, biếu quả táo và nói: ” Đây là quả táo Bác Hồ”. Hôm sau, câu chuyện quả táo Bác Hồ truyền đi khắp nơi. Bác dạy anh em chúng tôi: “Sang nước văn minh, ta cử chỉ như họ thì không ai để ý, phải làm khác đi thì dư luận mới nói đến”. Dư luận lúc đó đã nói đến Bác: “Ông ấy đã chinh phục tất cả Pa-ri”.
Buổi ăn sáng Bác hay tiếp các nhà báo. Có bài báo không thiện cảm với Việt Nam, tác giả tiếp xúc với Bác thì hôm sau đổi giọng. Một hôm một nhà báo muốn làm giảm thiện cảm đối với Bác của những người không ưa cộng sản đã hỏi: “Thưa Chủ tịch, Chủ tịch có phải là cộng sản không?” Bác liền đến lẵng hoa trên bàn, vừa ngắt từng bông hoa tặng mỗi người vừa nói: “Tôi là cộng sản như thế này này”.
Ngay từ khi còn bôn ba hoạt động bí mật, lý tưởng, đạo đức, trình độ văn hóa của Bác đã có sức hấp dẫn kỳ lạ!
Khi Bác bị bắt ở Hồng Kông, luật sư Lô-dơ-bai, người bênh vực Bác, gặp Bác trong nhà tù về đã nói lại với vợ: “Tôi gặp một nhân vật đáng kính phục”. Bà vợ liền vào thăm, rủ cả vợ ông thị trưởng Hồng Kông và cũng bị chinh phục, từ đó hết sức che chở, giúp cho Bác trắng án, rồi bồi dưỡng sức khỏe cho Bác và tổ chức cho Bác cải trang trốn thoát khỏi bọn mật thám Pháp đang câu kết với Hồng Kông để bắt Bác. Khi thất bại chúng tung tin Nguyễn Ái Quốc đã chết.
Chánh mật thám Pháp ở Đông Dương Ác-nu đã nhận xét: “Người thanh niên mảnh khảnh và đầy sức sống này có thể là người sẽ dựng cây thập tự cáo chung nền thống trị của chúng ta ở Đông Dương”.
Năm 1923, nhà thơ Xô viết Man-đen-xtam gặp Bác đã cảm thấy rằng:    “Từ người chiến sĩ Việt Nam trẻ tuổi ấy tỏa ra một thế giới văn hóa, không phải văn hóa châu Âu mà có lẽ là một nền văn hóa tương lai!”
Bác tập hợp nhân tài xây dựng chính quyền mới. Xây dựng một chính quyền mới từ hai bàn tay trắng đòi hỏi biết bao khôn khéo, thông minh của Bác. Bác không rơi vào quan điểm giai cấp hẹp hòi, chủ nghĩa thành phần mù quáng, chỉ chọn công nông, bất chấp trình độ khả năng, dẫn đến dốt thì dễ tham quyền hám lợi. Tôi hiểu quan điểm dân tộc của Bác là huy động mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam, chọn người giỏi, trong sạch, được lòng dân thì mới làm được việc, mới đoàn kết được toàn dân, loại bỏ chống đối. Bác thu hút cả những quan to của triều đình cũ như các cụ Bùi Bằng Đoàn, Phan Kế Toại, Vi Văn Định, Hồ Đắc Điềm,… Vua Bảo Đại cũng trở thành cố vấn Vĩnh Thụy. Vì mỗi người có một phạm vi ảnh hưởng xã hội.
Đối với tôn giáo, Bác lấy đạo làm người để đánh giá việc thiện của tôn giáo là phù hợp với chính sách phục vụ nhân dân và lôi kéo các tôn giáo cùng vào mặt trận. Bác chú ý nhiều đến giới tri thức, giới khoa học. Ở Pháp về sau khi hội nghị Phông-ten-blô đình chỉ, Bác đưa Trần Đại Nghĩa (tên này do Bác đặt), là một kỹ sư giỏi đã bí mật nghiên cứu các tài liệu mật của Pháp, Đức về chế tạo vũ khí cùng về nước. Nhờ đó trong rừng Việt Bắc kháng chiến, xưởng công binh của ta đã sản xuất được những vũ khí đơn giản mà hiệu lực như ba-dô-ka. Bác sỹ Trần Hữu Tước đã bỏ người yêu (một cô bạn Pháp) theo Hồ Chủ tịch về phục vụ Tổ quốc. Ở trong nước, tôi (luật sư Vũ Trọng Khánh) làm Bộ trưởng Bộ Tư pháp trong Chính phủ lâm thời, luật sư Phan Anh làm Bộ trưởng Quốc Phòng đâu tiên, tiến sĩ khoa văn Nguyễn Văn Huyên, làm Bộ trưởng Giáo dục,…Đã giao nhiệm vụ thì Bác khuyến khích tính chủ động sáng tạo. Bác Hồ đã viết nhiều thư vào Huế mời cụ Huỳnh Thúc Kháng, một nhà báo yêu nước được dư luận quý trọng ra tham chính. Cụ Huỳnh không nhận lời ngay. Một hôm cụ Huỳnh ra Hà Nội nói là để thăm họ hàng, thực ra là để thăm dò, tìm hiểu về Bác. Bác Hồ mời cụ ăn nghỉ tại một phòng gần nơi làm việc của Bác. Hàng ngày cụ Huỳnh được thấy cán bộ đến thỉnh thị và cách giải quyết của Bác, từ đó bị thuyết phục. Khi Quốc hội đầu tiên họp, cụ Huỳnh nhận lời ra họp ngay với Bác và được bầu vào Chính phủ (lời kể của anh Vũ Đình Huỳnh). Khi Bác Hồ đi Pháp đàm phán, Bác đã giao cụ Huỳnh làm Quyền Chủ tịch thay Bác. Cụ Huỳnh lo lắng hỏi cách xử trí trước khó khăn. Bác trả lời: ” Dĩ bất biến, ứng vạn biến “.
Trái lại, cách xử sự với Nguyễn Hải Thần thì khác. Lúc đầu, tình hình Hà Nội chưa ngã ngũ, nhiều người chưa biết Hồ Chí Minh là ai, có người tin Nguyễn Hải Thần là một nhà cách mạng lưu vong sang Trung Quốc. Khi được tin Nguyễn Hải Thần đã vào Lạng Sơn, có ý kiến muốn ngăn cản không cho vào Hà Nội. Hồ Chủ tịch chủ trương cứ để cho ông ta về, lại còn mời làm Phó Chủ tịch nước để nhân dân tiếp xúc và đánh giá ông ta, Chính phủ khỏi mang tiếng hẹp hòi. Sáng hôm Bác Hồ báo cáo với nhân dân trước Nhà hát thành phố về Hiệp ước 6/3, Nguyễn Hải Thần cũng ra mắt, nói chuyện với đồng bào, nhưng tiếng Việt không sõi lại pha tiếng tàu nỵ nỵ ngộ ngộ. Tại nhà riêng, trí thức đến thăm hỏi thì Nguyễn Hải Thần bàn về số tử vi vì ông ta vốn sống bằng nghề tướng số ở Trung Quốc. Thế là mất hết tín nhiệm, Nguyễn Hải Thần cuốn gói rời Việt Nam.
Về phần tôi, khi Chính phủ lâm thời hết nhiệm kỳ, tôi thôi chức Bộ trưởng Bộ Tư Pháp. Nhân dân chuẩn bị bầu Quốc hội đầu tiên thì có cuộc thương lượng giữa các đảng phái. Chức Bộ trưởng Tư pháp được phân cho Đảng Dân chủ Việt Nam. Anh em đến mời tôi gia nhập Đảng Dân chủ mấy lần nhưng không cho biết ý đồ là để tôi giữ chức Bộ trưởng Tư pháp. Anh Võ Nguyên Giáp đến phòng tôi ngủ trưa, tôi đi chỗ khác để anh yên tĩnh nên anh không kịp nói gì với tôi. Tôi không gia nhập Đảng Dân Chủ vì chí hướng là vào Đảng Cộng sản. Do đó, Bộ Tư pháp được chuyển cho anh Vũ Đình Hòe phụ trách. Anh đề nghị tôi làm Thứ trưởng, tôi không nhận. Chủ tâm của tôi là sẽ nhận làm Chưởng lý Bắc Bộ (khi kháng chiến chống Pháp thì làm Giám đốc Tư Pháp liên khu 10) để bắt tay thực hiện tổ chức bộ máy Tòa án theo Sắc lệnh 13 mà tôi đã trình Chính phủ lâm thời và được Hồ Chủ tịch ký. Tôi còn giữ bức “Thư riêng” của Bác tự tay đánh máy gửi cho tôi năm 1948, động viên tôi và anh em thẩm phán, hỏi thăm bà mẹ tôi qua đời, lại thêm bốn câu thơ về việc Cù Huy Cận : “Trọng Khánh giúp Cù Huy, làm được cứ làm đi, chúc các chú thành công, ta không ngăn cản gì.”
Tác phong của lãnh tụ là thế, hễ nhận được thư riêng của cán bộ là tự tay đánh máy trả lời thân mật, ân cần.
            Về đời tư, quên mình vì nước, vì dân, Bác lo toan những việc lớn lao tột đỉnh của đất nước mà đời tư của Bác đơn sơ đến mức không có đời riêng tư.
Bộ quần áo kaki cổ đứng và đôi dép lốp thật tượng trưng cho ý chí xả thân của Bác, không vơ chút nào vào thân mình. Bác ăn uống sơ sài. Ở chiến khu Viết Bắc, đến dự Hội nghị Tư Pháp, Bác không cho làm cơm thết, Bác ngả ra bãi cỏ cơm nắm, lọ cà, lọ thịt kho và gọi tôi cho cùng ăn. Tôi gắp miếng thịt, dai không nhá nổi phải dúi xuống cỏ. Ở rừng dọn về Hà Nội khi giải phóng miền Bắc, không sao ưa được dinh thự của tây tại Phủ toàn quyền của Pháp cũ, nên Bác ở gian nhà bình thường của người thợ điện. Sau phải dựng một nhà sàn đơn giản bên ao cá để Bác làm việc và nghỉ ngơi.
Hòa bình rồi nhưng Bác vẫn du kích đi kiểm tra cơ quan. Bác thường đến bất thình lình, đi thẳng xuống gặp gỡ anh chị phục vụ rồi mới lên gặp thủ trưởng. Một lần Bác đột nhập vào phòng Phó Chủ tịch Uỷ ban hành chính Hải Phòng của tôi và hỏi :” Chú có biết dân lo gì không ?” Tôi thường xuống với dân phố nhưng lúc đó tôi không báo cáo được câu nào với Bác. Tôi nghiệm thấy mỗi lần đột xuất đứng trước Bác, tôi bị thu hút, chỉ nhìn và nghe, không nói được lên lời. Bác đi rồi mới tiếc không trình bày được những ý kiến hay của mình. Một lần khác, Bác đứng nói chuyện với đám đông anh chị em thanh niên tại sân Uỷ ban hành chính. Xong rồi, Bác bảo các cháu hát và túm tôi kéo ra cầm nhịp để rồi Bác bí mật rút lui.
Tư tưởng của Bác Hồ là một thế giới mênh mông ta không hiều hết được, cuộc đời của Bác là đấu tranh gian nan không chút nào ngừng. Ta chỉ thấy khoảnh khắc ung dung, di dưỡng tinh thần cuả Bác ở những lúc hồn thơ rung động cả tâm tình và trí tuệ, tạo nên những vần thơ tuyệt tác.
Trong rừng sâu của cuộc kháng chiến chống Pháp, Bác ngồi trong thuyền bàn việc quân sự, trên dòng nước, đêm khuya dưới ánh trăng và hơi sương, Bác tức cảnh:
Yên ba thâm sứ đàm quân sự
Dạ bán quy lai nguyệt mãn thuyền
(Trong hơi nước, sâu trong xứ, bàn quân sự/ Nửa đêm, quay về, trăng đầy thuyền).
Thật là phong cách một ông tiên phương Đông làm cách mạng hiện đại.
Bác chu du khắp thế giới, tập trung nghiên cứu giai cấp bị áp bức bóc lột để cuối cùng, về nước nhà tổ chức cuộc giải phóng dân tộc Việt Nam cho đến thắng lợi hoàn toàn. Tôi nhận thấy cuộc đời Bác Hồ tập trung phát huy các lực lượng dân tộc nước nhà để giải phòng hoàn toàn nước Việt Nam là thiết thực, là thành công. Và Việt Nam hiện nay tuyên bố xây dựng Việt Nam độc lập, dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh là thiết thực.
Nay tôi đã ngoài 82 tuổi, tôi ghi lại đây mấy dòng hồi ức để nhớ mãi diễm phúc đã được gần Bác Hồ trong những năm tháng đấu tranh xây dựng Tổ Quốc Việt Nam.
  Hải Phòng, tháng 7 năm 1994

Học sinh trường PT DTNT Tỉnh Phú Yên múa  bài ca dâng Bác

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Tổng kết năm học 2014-2015

Chúng ta đang ở vào những ngày đầu của mùa hè theo thời tiết âm lịch.Đây là những ngày mà tâm trí các em náo nức chuẩn bị được nghỉ hè về quê vui chơi thỏa thích, riêng các em lớp 12 chỉ còn hơn một tháng nữa là bước vào cuộc thi đầy thử thách cam go và sắp tới phải từ giã cuộc đời học sinh phổ thông với nhiều nuối tiếc.Với tâm trạng đó bạn Hà Cừ  đã viết:
Hè đã tới tiếng ve sôi giục giã
Hàng phượng đỏ bên đường
Cháy bùng lên trong mắt ai rất lạ
Dòng lưu bút học trò
Bao lưu luyến nhớ thương
Các em lớp 12 thân mến
Có lẽ có nhiều em đã bắt đầu nuối tiếc tuổi học trò,đã bắt đầu suy nghĩ:
“Sao không thể một lần như thế nữa
Ngồi chung bàn,chung ghế như xưa
Lại hồi hộp ngó bảng đen phấn trắng
Cho mắt nhìn thắm lại chút ngây thơ”(Chữ Văn Long)

-Cuộc đua của chặng đường THPT của các em đã gần tới đích. Cuộc mưu sinh của các em sau này như thé nào? Em sẽ là một Sv,một kỹ sư,một Bác sĩ, một sĩ quan quân đội, một chiến sĩ Công an hay một Gv trở về công tác ở các làng bản xa xôi cũng có thể có em sẽ trở lại chính ngôi trường này  dạy lại cho các thế hệ đàn em. Câu trả lời và đáp án như thế nào do chính các em quyết định. Chính xác hơn do sự nỗ lực học tập của các em quyết định. Nếu lơ là không tập trung học tập thì không thể nào đến đích, chúng ta đã từng nghe câu nói: “trên con đường đi tới thành công,không bao giờ tìm thấy dấu chân của người lười biếng”.
Không đến đích không thành công cũng đồng nghĩa với 12 năm đèn sách với sự mong đợi của cha mẹ người thân đều trở thành vô nghĩa. Khoảng thời gian còn lại để các em học thi thật là ngắn ngủi nhưng vẫn đủ cho các em học tập hệ thống lại kiến thức, kể cả những em học TB,Yếu nếu chăm chỉ học tập với sự hướng dẫn của thầy cô giáo,hỏi thêm bạn bè thì vẫn có thể đạt kết qủa cao.




Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Ghi chép

TIẾNG GỌI MÙA XUÂN

Tối ngày 12 tháng 2 tại trường PT/DTNT Tỉnh đã diễn ra chương trình sinh hoạt “TIẾNG GỌI MÙA XUÂN”, với ba nội dung: -Hội diễn văn nghệ, mừng Đảng, mừng xuân và hát về biển đảo-Hội thi học sinh thanh lịch khi tôi 18-Trao quà tặng “xuân yêu thương”. Các tiết mục văn nghệ được các học sinh chuẩn bị rất công phu, các trang phục rất đẹp và thể hiện được bản sắc các dân tộc thiểu số. Phần thi học sinh thanh lịch khi tôi 18 có hai nội dung: thi tìm hiểu kiến thức gồm các câu hỏi theo hướng dẫn của Bộ GDĐT và của TW đoàn; thi hùng biện với chủ đề định hướng nghề nghiệp và tương lai sau khi các em tốt nghiệp THPT. Phần thi kiến thức hầu hết các em đều trả lời đúng những câu hỏi về kỷ niệm 85 năm ngày thành lập Đảng, công tác chuẩn bị đại hội Đảng các cấp và các câu hỏi về đổi mới căn bản và toàn diện GDĐT, đổi mới một kỳ thi THPT quốc gia. Bốn học sinh được chọn thi hùng biện đã thể hiện khả năng diễn đạt lưu loát, khả năng trình bày logic đúng trọng tâm của cuộc thi. Xen giữa các nội dung thi ban tổ chức đã sắp xếp phần trao quà của các nhà hảo tâm và các đơn vị cho học sinh nghèo. Trường PT/DTNT hiện có 28 học sinh mồ côi và 21 học sinh có hoàn cảnh khó khăn vượt khó học giỏi. Thực hiện kế hoạch triển khai mô hình “cơ quan, đơn vị giúp đỡ xã, thôn (buôn) khó khăn và cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức giúp đỡ hộ nghèo”. Tính từ tháng 10/2014 đến nay trường đã vận động  trong tập thể CB-GV-CNV số tiền là 5.050.000 và trong học sinh số tiền là 4.200.000, kết hợp với sự hỗ trợ học bổng của Bưu điện tỉnh Phú Yên, hội Chữ thập đỏ thành phố Tuy Hòa, chi đoàn Sở Xây dựng, Sở Tài nguyên môi trường, trong đêm hội diễn đã trao 58 suất quà cho 49 em học sinh với tổng số tiền là 20.300.000 đồng. Đây là món quà rất ý nghĩa các em mang theo về quê ăn tết. Đêm diễn còn có sự giao lưu của hai đơn vị bạn là trường THPT Nguyễn Huệ và trường PT Tư thục Duy Tân, các tiết mục của hai trường đã tạo được nhiều ấn tượng cho khán giả và sự thân thiện giữa học sinh các trường.
 Chương trình “Tiếng gọi mùa xuân” của trường PT/DTNT là một hoạt động với nội dung phong phú thu hút được đông đảo học sinh tham gia, có tác dụng giáo dục rất tốt. Tuy nhiên cũng giống như các cuộc thi hoa hậu, khi thầy Duy phó ban tổ chức đêm diễn công bố thí sinh đạt giải nhất học sinh thanh lịch, một số khán giả hơi bất ngờ và cũng có một số ý kiến không đồng tình với cách đánh giá của Ban Giám khảo. Có thể nói chương trình “tiếng gọi mùa xuân” của trường PT/DTNT mặc dù mới thử nghiệm lần đầu nhưng khá thành công, tuy vẫn còn một vài hạt sạn nhỏ, những lần tổ chức sau Ban tổ chức chú ý chắt lọc chắc chắn kết quả sẽ tốt hơn.
                                                                                                     Y DÂN





Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Học kỳ thứ 69

TRƯỚC TẾT 2015
Hôm nay đã là ngày 19 tháng 1 dương lịch,chỉ còn đúng 1 tháng nữa là đến tết và còn phải làm việc gần đúng 4 tuần nữa mới được nghỉ tết. Thời tiết năm nay có vẻ lạnh hơn,  những ngày gần đây đã bắt đầu có nắng ấm mùa xuân,Cảnh sắc đó làm tôi nhớ lại câu thơ của Nguyễn Bính :
“Đã thấy xuân về với gió đông
Thong thả nhân gian nghỉ việc đồng”
Có thi nhân sâu sắc hơn lại liên tưởng đến cảnh vất vả của cha mẹ và sự mong mỏi những người con đi xa mỗi khi tết đến xuân về:
“Lòng man mác nỗi niềm nơi xóm vắng
Bóng cha già lau hương án gia tiên
Mẹ lúi húi canh chừng bên bếp lửa
Nghe bước chân thấp thỏm ngó qua thềm”
Đây cũng là thời gian toàn ngành giáo dục đào tạo bước sang những tuần lễ đầu tiên của HKII, với rất nhiều hoạt động. Tuy nhiên chúng tôi cũng dành một khoảng thời gian để nhìn lại, suy nghĩ lại những nỗ lực của mình,với những kết quả đạt được cảm thấy bằng lòng chưa? Hay còn điều gì đó luyến tiếc.



Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Kỷ niệm ngày HSSV

TIẾP BƯỚC TRUYỀN THỐNG HỌC SINH,SINH VIÊN
Sáng ngày 9 tháng 1 tại nhà tập đa chức năng của trường PT/DTNT Tỉnh đã diễn ra buổi lễ mit tinh kỷ niệm 65 năm ngày truyền thống HSSV và giao lưu giữa Đoàn trường PT/DTNT Tỉnh với chi đoàn cơ quan quân sự tỉnh. Buổi lễ có sự tham dự của đại biểu tỉnh đoàn (đ/c Lê Thị Thanh Bích-PBT tỉnh đoàn), đại biểu ban dân tộc tỉnh (ông Kpá Út- P ban dân tộc), đại biểu của Sở GDĐT (bà Phạm Túy Tư- Trưởng phòng CTHSSV&PC), đại biểu của Đoàn khối cơ quan tỉnh (đ/c Nguyễn Thị Thu Thủy- PBT đoàn khối cơ quan).
Mở đầu buổi lễ là hoạt cảnh truyền thống, tiết mục được dàn dựng rất công phu và hoành tráng: tái diễn lại một thời đấu tranh anh dũng của học sin-sinh viên miền Nam. Các điệu múa,cảnh học sinh-sinh viên  xuống đường dựa trên nền nhạc  bài:  “hát cho dân tôi nghe”do ca sĩ Quang Lý thể hiện rất hào hùng và xúc động, nhất là cảnh thi hài liệt sĩ Trần văn Ơn được học sinh giơ cao, đi đầu trong làn sóng biểu tình.
Bài hát “nơi đảo xa”do hai giọng ca tiêu biểu của trường là So Y Ẩn và La Thị Mỹ Hận được khán giả đánh giá rất cao. Cặp song ca thể hiện ca khúc “Trường Sơn Đông,Trường Sơn Tây”là cô giáo Lê Thị Phương giáo viên Toán và trung úy Lê Văn Minh cũng tạo được nhiều ấn tượng. Cuối buổi lễ các em học sinh được nghe thượng úy Đỗ Kim Tiến- Phòng Chính trị cơ quan quân sự tỉnh phổ biến “luật nghĩa vụ quân sự” và tuyển sinh quân sự.
Buổi lễ mít tinh và giao lưu của trường PT/DTNT Tỉnh có tác dụng giáo dục rất tốt  đối với các em học sinh:về tinh thần đấu tranh anh dũng của học sinh,sinh viên những năm chiến tranh, tình cảm đối với các chiến sĩ nơi biên giới hải đảo, tình yêu quê hương đất nước,v.v. Mở ra một hướng mới cho hoạt động của Đoàn trường, tương lai sẽ có thêm nhiều sĩ quan quân đội là cựu học sinh trường PT/DTNT Tỉnh.

Y DÂN