Tôi cho rằng việc tổ chức thi ĐH- CĐ dù có “phương án 3
chung” hay giao cho các trường tổ chức thi như trước năm 2000 hoặc giao cho các
trường tự chủ tự tổ chức thi theo đề án đổi mới căn bản toàn diện Giáo dục đào
tạo đều không phải là biện pháp để nâng cao chất lượng Giáo dục –đào tạo,đặc
biệt đều dẫn đến vấn nạn dạy thêm cả hệ thống giáo dục phổ thông, cả mầm non.
Hậu quả của tình trạng dạy thêm học thêm chắc ai cũng đã biết . Vấn đề là tìm
nguyên nhân tại sao như vậy để tìm cách khắc phục không nên tìm giải pháp khắc
phục cách tổ chức thi.Theo tôi có bốn nguyên nhân sau:
-Chủ trương chính sách tuyển dụng, đánh giá công chức, viên
chức coi trọng bằng cấp.Tâm lý chung
của dân ta là:Muốn được là công chức, viên chức nhất là các tỉnh miền Bắc và
miền Trung.
-Bao cấp các trường Đại học-Cao đẳng (ĐH-CĐ)Công lập dẫn đến
cổng vào các trường ĐH hẹp(số người có nhu cầu học trường công nhiều mà chỉ
tiêu tuyển sinh ít do Nhà nước không đủ kinh phí để bao cấp hết.)
-Tâm lý đi học ai
cũng muốn thi đỗ đạt cao, đây là truyền thống khoa cử của dân tộc ta( chế độ
phong kiến học giỏi thi đỗ đạt cao thường là những ông quan giỏi, chế độ ta
những người có bằng ĐH-CĐ làm đúng nghề được đào tạo chưa chắc đã giỏi,còn
khoảng 70% SV tốt nghiệp ra trường không có việc làm hoặc làm không đúng ngành
nghề được đào tạo thì không thể đánh giá được )
-Thi thế nào thì học thế ấy dẫn đến tình trạng dạy thêm ,học
thêm. Học sinh đang học phổ thông kể cả mầm non thì cố gắng học thêm để sau này
thi cho đỗ. Lỡ thi rớt thì tiếp tục học thêm để thi cho đỗ. Sự quá tải của
chương trình những năm trước đây cũng xuất phát từ thi ĐH-CĐ mà ra.
Do vậy: Đổi mới căn
bản giáo dục -đào tạo khâu phải làm trước tiên là xóa bao cấp hầu hết các
trường ĐH-CĐ công lập. Còn bao cấp các trường ĐH-CĐ công lập thì còn phải thi
cử nặng nề,còn phải dạy thêm,học thêm. Xóa bao cấp cũng có thể có trường phải
tổ chức thi do số lượng thí sinh nhiều, tôi mong rằng có nhiều trường ĐH-CĐ như
vậy vì chất lượng các trường này tốt vì sinh viên học các trường này ra dễ kiếm
việc làm. Chắc các trường như vậy tổ chức thi cũng không phức tạp lắm vì họ
phải tính toán sao cho tiết kiệm và hiệu quả.
Tóm lại:
·Một điều chắc chắn là còn bao cấp các trường
ĐH-CĐ còn thi cử nặng nề dẫn đến tình trạng dạy thêm, học thêm trong cả hệ
thống giáo dục phổ thông kể cả những lớp cuối của mầm non,còn dư luận về tình
trạng “thừa thầy, thiếu thợ” và chỉ tiêu tuyển sinh các trường dạy nghề của Nhà
nước giao sẽ không bao giờ thực hiện được.
·Chủ trương chú trọng bằng cấp của Nhà nước cũng
cần phải xem lại.
"Cứ
một năm kéo dài tình trạng bao cấp giáo dục đại học, ngân sách sẽ tiêu tốn
khoảng 20.000 tỷ. Vậy thì tại sao chúng ta không mạnh dạn xóa bỏ bao
cấp?".
Nghị trường Quốc hội đang nóng
về vấn đề ngân sách, tiếp tục đi vay, nâng trần nợ công là chuyện đang được
thảo luận. Giáo dục đào tạo đương nhiên cũng chia sẻ nỗi lo cùng các nghị sĩ.
Nhất là trong tuần qua, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng
đã ký ban hành Nghị quyết Hội nghị lần thứ 8, Ban Chấp hành Trung ương khóa XI
(Nghị quyết số 29-NQ/TW) với nội dung Đổi mới căn bản, toàn diện GD-ĐT.
Một trong các tiêu chí của đổi
mới triệt để giáo dục là dạy cho người học biết: "yêu gia đình, yêu tổ
quốc…". Để có thể yêu cái gia đình "giáo dục" của mình,
ngành giáo dục có lẽ nên dành thời gian lắng nghe ý kiến đóng góp của các nhà
giáo, nhà khoa học.
Tự tìm con đường cứu ngành là
trách nhiệm của tư lệnh ngành, không nên học một vài địa phương, hễ có thiên
tai là yêu cầu TW cứu trợ.
Đầu tiên không ở chỗ "tiền
đâu"
Về bài toán ngân sách giáo dục,
GS. Trần Phương nêu ý kiến: "cần phải xem lại trường công có đáng phải bao
cấp 70% học phí nữa không, vì thực tế đất nước chỉ dành 20% ngân sách cho giáo
dục, con số đó là tối đa không thể hơn được, chúng ta cũng phải xem lại tiêu
tiền vào việc gì cho hợp lí, và nếu dùng tiền như hiện nay nền giáo dục đất
nước khó tiến lên được" [1].
Trong bài " Chùm khế ngọt
ngân sách là nguyên nhân chính làm giáo dục tụt hậu" người viết đã nêu
quan điểm: "đầu tư một cách thông minh cho giáo dục mới là điều chúng ta
cần bàn chứ không phải vấn đề đầu tiên là "tiền đâu". [2]
Theo số liệu công bố của chính
phủ tại quyết định số 3299-QĐ-BTC ngày 27/12/2012, ngân sách chi cho Giáo dục -
đào tạo, dạy nghề (gọi chung là GD) năm 2013 là 194.416 tỷ (tương đương hơn 9
tỷ đô la Mỹ), trong đó chi thường xuyên: 164.401 tỷ, chi đầu tư phát triển:
30.015 tỷ (chiếm 15.4% tổng ngân sách).
Ông Lê Văn Học - Phó Chủ nhiệm
Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội cho
biết hệ thống giáo dục Đại học nhận được khoảng 10% trong tổng số ngân sách nhà
nước dành cho giáo dục [3], nghĩa là gần 20 nghìn tỷ, con số này bằng khoảng
2/3 tổng chi ngân sách cho đầu tư phát triển giáo dục - đào tạo, dạy nghề.
Với 20% ngân sách dành cho giáo
dục, chia ra các mảng: phổ thông, đại học, chính trị, quốc phòng, an ninh, thực
chất đó là một số tiền quá nhỏ so với nhu cầu nhưng lai rất lớn so với ngân khố
quốc gia. Triển khai đổi mới toàn diện giáo dục cần rất nhiều tiền trong khi
ngân sách đã cạn kiệt, vậy lấy tiền ở đâu? Câu trả lời nằm ở chủ trương
xã hội hóa giáo dục.
Trước mắt triển khai ở khối
CĐ-ĐH sau đó có thể tiếp tục ở khối THPT, khối THCS nhà nước cần bao cấp hoàn
toàn.
Nếu nhà nước chỉ bao cấp một số
trường, ngành đào tạo theo hướng nghiên cứu, đào tạo nhân tài, nghĩa là dành
khoảng 5.000 tỷ cho các đối tượng này thì đương nhiên sẽ có 15 nghìn tỷ cho đầu
tư phát triển, đấy là chưa nói quá trình cổ phần hóa các trường công cũng mang
lại một nguồn thu không nhỏ. Con số 5.000 và 15.000 tỷ sẽ được giải thích ở
phần sau.
Có nhiều số liệu thống kê về
đóng góp của hệ thống trường NCL, GS. Đặng Ứng Vận (ĐH Hòa Bình) cho rằng:
"Khối trường ngoài công lập từ mẫu giáo đến đại học, thu hút xã hội hóa
giáo dục với nguồn vốn đầu tư lên tới 10.000 tỷ đồng".
Còn nguyên Thứ trưởng Bộ GD&ĐT Trần Xuân Nhĩ
thì cho rằng: "từ năm 2000 đến nay các trường Đại học, Cao đẳng ngoài công
lập đã đóng góp cho nhà nước khoảng hơn 30 nghìn tỉ" [4]. Số liệu của các
vị GS nêu trên có sự chênh lệch đáng kể, xin nêu một cách tính toán đơn giản
nhưng chắc chắn không thể phản bác:
Ngân sách nhà nước đầu tư cho
giáo dục đại học năm 2013, như đã nêu là khoảng 20.000 tỷ. Theo thống kê của Bộ
GD&ĐT, sinh viên các trường CĐ-ĐH NCL chiếm khoảng 13% tổng sinh viên cả nước,
87% sinh viên công lập tiêu tốn 20.000 tỷ, bằng phép tính tỷ lệ thuận dễ dàng
suy ra 13% sinh viên NCL sẽ tiêu tốn 2988.506 tỷ. Nói khác đi khối trường CĐ-ĐH
NCL đã đóng góp cho xã hội số tiền tương đương 13% ngân sách dành cho GDĐH, tức
là khoảng 3.000 tỷ/năm.
Ngược dòng thời gian, ngày
9/9/2004 tại buổi lễ thành lập Hiệp hội các trường CĐ-ĐH NCL, nguyên phó thủ
tướng Phạm Gia Khiêm nhấn mạnh: "Để đáp ứng nhu cầu học tập của người dân,
phải chuyển giáo dục ĐH từ tinh hoa sang đại chúng. Tới năm 2010, nâng tỷ lệ
sinh viên học tại các trường ngoài công lập là 40%, thậm chí 50%, hiện nay mới
chỉ chiếm 12%" [5].
Có thể thấy trong vòng 10 năm
qua, tỷ lệ sinh viên NCL tuy có lúc lên, lúc xuống nhưng vẫn chỉ quanh con số
12-13%, điều này có nghĩa là trong 10 năm, số tiền khối NCL đóng góp cho
giáo dục vào khoảng 30 nghìn tỷ.
Nếu mục tiêu 50% sinh viên học
tại các trường NCL đưa ra năm 2004 được thực hiện thì chắc chắn ngân sách sẽ
dôi ra 10.000 tỷ.
Trong khi các ngành kinh doanh
khác, lỗ lãi vẫn là chuyện tù mù, thì lợi ích của xã hội hóa giáo dục lại là
điều hiển nhiên không phải bàn luận. Nếu có thể nâng tỷ lệ này tương đương Nhật
Bản, Hàn Quốc, nghĩa là 70-80% sinh viên theo học các trường NCL thì con số
tiết kiệm sẽ là 15.000 tỷ.
Đến đây một câu hỏi luôn khiến
người viết trăn trở là: "Cứ một năm kéo dài tình trạng bao cấp giáo dục
đại học, ngân sách sẽ tiêu tốn khoảng 20.000 tỷ. Vậy thì tại sao chúng ta không
mạnh dạn xóa bỏ bao cấp?".
Ai ngăn cản xã hội hóa?
Một trong các lý do được Bộ
trưởng Phạm Vũ Luận nhấn mạnh là: "Những trường ĐH ngoài công lập tuyển
sinh được ít là những trường chưa quan tâm đúng mức đến xây dựng và phát triển
đội ngũ giảng viên, chưa đầu tư xây dựng cơ sở vật chất, chất lượng đào tạo còn
hạn chế, chưa tạo được uy tín trong xã hội. Cá biệt, có một số trường nội bộ
mất đoàn kết, mâu thuẫn kéo dài…"[6].
Nhận định của Bộ trưởng không
sai, nhưng nói đi thì cũng phải nói lại. Điểm mặt các trường mất đoàn kết, mâu
thuẫn thì đều thấy bóng dáng các doanh nhân, những người đến sau nhưng bằng
tiền họ đã thâu tóm quyền lãnh đạo nhà trường. Các nhà sư phạm, các thầy giáo,
những người sáng lập bị đẩy ra khỏi trường, thậm chí còn bị cấm không được vào
trường.
Vì sao lại xảy ra cơ sự này? Vì
theo Luật Giáo dục đại học, theo đó hiệu trưởng trường đại học không cần phải
là nhà giáo (chỉ cần bằng TS và 05 năm quản lý cấp phòng, khoa).
Với một tấm bằng tiến sĩ có thể
mua từ nước ngoài, năm năm làm trưởng phòng (bất kể trưởng phòng gì, kể cả
phòng Bảo vệ, Y tế…) là đủ tiêu chuẩn làm hiệu trưởng trường đại học. Ai và
nhóm người nào đã vận động hành lang để đưa vào luật một điều khoản thiếu tính
giáo dục như vậy?
Câu hỏi đặt ra là liệu có
"nhóm lợi ích" nào đang cố tình cản trở tiến trình xã hội hóa giáo
dục? Ai sẽ hưởng lợi nếu duy trì tình trạng hiện tại?
Không khó để tìm câu trả lời,
báo An ninh Thủ đô điện tử, ngày 17/9/2013 cho biết: "Trần học phí theo
quy định của Chính phủ năm 2013-2014, thấp nhất là 4.85 triệu đồng/năm và cao
nhất là 6.85 triệu đồng/năm. ĐH Mỏ - Địa thông báo học phí cao đẳng là 448.000
đồng/tháng/sinh viên, đại học: 560.000 đồng/tháng/sinh viên. ĐH Nông Nghiệp Hà
Nội quy định mức học phí từ 480.000 đến 560.000 đ/tháng/sinh viên".
Đa số trường NCL học phí trình
độ đại học khoảng 600.000 - 650.000 đồng/tháng/sinh viên.
Trường công lập được ngân sách
bao cấp hoàn toàn, học phí thu xấp xỉ các trường NCL, miếng bánh ngon làm sao
có thể chia? Tội gì xã hội hóa để mất nguồn ngân sách "trời cho" mà
không phải làm gì? Lẽ ra với mức thu học phí như vậy, với cơ sở vật chất và đội
ngũ giảng viên được nhà nước đầu tư hoàn chỉnh, các trường công lập không được
hưởng một đồng nào từ ngân sách mới là công bằng trong nền giáo dục đa thành
phần hiện nay.
Điều này không nói ra thì các
ĐBQH cũng biết, lãnh đạo lại càng biết. Người dân mong chờ những nghị quyết của
Quốc hội, còn Quốc hội thì chờ gì?
Chúng ta vừa đi
qua lễ kỷ niệm 68 năm ngày Bác Hồ lãnh tụ thiên tài của dân tộc, danh nhân văn
hóa thế giới đọc bản tuyên ngôn độc lập khai sinh nước Việt Nam,chấm dứt gần
100 năm thực dân Pháp xâm lược khiến cho“cả
dân tộc đói nghèo trong rơm rạ”, mở ra một kỷ nguyên mới,độc lập tự
do đời sống ngày càng được nâng cao.Và đây cũng là ngày kỷ niệm 44 năm ngày Bác Hồ đi về với cõi vĩnh hằng.-Nay đang là những ngày đầu của tháng 8 âm lịch, sắp đến
rằm trung thu. Những cơn gió mùa Tây Nam đã chuyển sang dịu mát và thỉnh thoảng
lại có những cơn mưa rào nhẹ làm cho cỏ cây hoa lá đua nhau khoe sắc.Với khung cảnh đó bạn Đỗ Toàn Diện đã viết:
Hoa Phượng đi cùng với tiếng ve ngân
Tiếng trống mùa thu đưa chân vào cửa lớp
Mùa Hạ đi qua cây sân trường bóng rợp
Đó cũng là
lúc các em tạm biệt buôn làng thân yêu,
tạm biệt mái nhà sàn yên vui xuôi về thành phố chuẩn bị cho một năm học mới.
Mở đầu năm học này chúng ta rất phấn khởi với
kết quả đạt được qua 2 kỳ thi Tốt nghiệp và thi ĐH-CĐ:chúng ta là một trong hai
trường có tỉ lệ đỗ tốt nghiệp cao nhất, với kết quả đỗ 100% từ trước tới nay chưa từng đạt được và cũng
chỉ có hai trường là: trường chuyên LVC
và trường DTNT tỉnh trong số 31 trường THPT của tỉnh có học sinh dự thi. Môn Hóa dưới sự dẫn dắt của cô Nguyễn Thị
Dương Thùy đạt 100% Giữ ngôivị số 1 cao
hơn cả trường LVC và các trường khác có chất lượng cao ở TP,TX,Thị trấn, mônToán
dưới sự dẫn dắt của thầyVK Điềm đạt tỉ lệ 94,82%, môn Văn dưới sự dẫn dắt của
cô Phan Thi Bích Loan, môn Địa dưới sự dẫn dắt của cô Mai Thị Phận đều đạt tỉ
lệ 77,58% và môn Tiếng Anh do cô NT Mỹ Ngọc phụ trách đạt tỉ lệ 72,41% đều là
những môn vượt tỉ lệ TB của Sở cao nhất, hoặc đạt tỉ lệ cao nhất từ trước tới
nay. Trong đó môn Văn thuộc tốp 5 trường đạt kết quả cao và vượt tỷ
lệTB củaSở 13%, môn Toán, môn Địa vượt tỷ lệ TB của
Sở khoảng 9% . Học sinh đạt điểm thi TN cao nhất là em Chu
Đình Tấn Khương đạt 8,0 điểm xếp loại khá và 3 hs nữa cũng xếp loại khá là Hứa
Thị Bé Xuân7,67 điểm, Nay Y Tri 7,58
điểm và Chung Thị Thu Hằng 7,42 điểm.Đến nay thống kê chưa đầy đủ nhưng qua
giấy báo nhập học gửi về trường chúng ta đã có 5 hs đỗ ĐHQN, 3 hs đỗ ĐH Huế,3
hs đỗ ĐH NT, 3 hs đỗ ĐHPY.Một số em đỗ vào các trường CA, QĐ chưa có giấy báo
nhập học hoặc có một số em giấy báo gửi về nhà. Đặc biệt cây đơn ca xuất sắc bài
hát “bà tôi”Nguyễn Thị Thủy Tiên đã
đỗ trường ĐH mỹ thuật và MC Nguyễn Dương Công Tùng người đại diện cho các bạn gặp khó khăn khi học các môn tự nhiên phát
biểu trong hội nghị học tốt đã đỗ học viện hành chính QG.Tựu trung các kết quả đạt được trên là kết
quả thi đua của trường, chúng ta là một trong 4 trường của khối THPT đạt danh
hiệu tập thể LĐXS. Cô Nguyễn Thị Mỹ Ngọc đạt danh hiệu CSTĐCS được UBND tỉnh
tặng bằng khen,3 hs được SGD-ĐT tuyên dương khen thưởng là: Lành Thị Quế hs
giỏi toàn diện - 2 Học sinh dân tộc nhà nghèo học giỏi là:
Hoàng văn
Cương
Nông Thị Thu Thảo Đặc
biệt em Hoàng Văn Cương là một trong 10 học sinh của tỉnh được nhận học bổng
Vallet với trị giá 7.500.000đ. Và hai học sinh khối 12 đỗ ĐH được đề xuất nhân
học bỗng tiếp sức đến trường trị giá 5.000.000đ là Lê Thị Giải dân tộc Hà roi
đỗ ĐHQN và Chung Thị Thu Hằng dt Tày đỗ ĐH Huế.
***
Về kết quả tuyển
sinh vào lớp 10 nặm nay, chất lượng đầu vào của trường ta cũng khá tốt.Điểm
chuẩn của 70 hs công lập là 37 điểmthuộc vào 5 trường có điểm chuẩn cao nhất là:LTK, LHP, DTNT,NH, TQT. Có
4 hs đồng thủ khoa đều đạt 42,5 điểm : La O Nhật dân tộc Chăm lớp 10A
Lý Hà
Trang dân tộc Nùng10B
Hving H Lốp dân tộc Ê Đê10A
Hoàng Thị Vân Anh dân tộc Nùng10B
Buôi chào cờ đầu tiên của trường các em lớp 10 đã biểu diễn
3 tiết mục văn nghệ, mặc dù thời gian tập luyện rất ngắn nhưng các tiết mục
cũng tạo nên nhiều cảm xúc. Tuy nhiên trong đêm chung kết “giai điệu Tổ quốc” khối
10 chỉ có một tiết mục của lớp 10C với bài hát đơn ca Người con gái Pa kô của
em Hờ Hoài đạt giải B, còn 2 giải B và 3 giải A đều thuộc về các anh chị lớp 11
và 12.Riêng cuộc thi văn nghệ doĐoàn khối các cơ quan tổ chức,các ca sĩ, diễn
viên là hs của trường chúng ta được cổ vũ rất nhiệt tình và dành được nhiều
tình cảm của khán giả. Tiết mục múa “Âm vang Tây nguyên” của chi đoàn lớp 11B
đạt giải C là sự nỗ lực cố gắng tập luyện các em rất đáng khích lệ
Có một danh nhân văn hóa đã nói: “ chúng ta không quên quá khứ, trân trọng quá khứ,nhưng tương lai mới
là tất cả đừng vì chuỗi ngày đã qua mà không đi tới chân trời mở rộng” Câu
nói đó vừa có ý nghĩa nhắc nhở chúng ta những năm qua đã có lúc thành công, các
em học sinh đã được xếp loại HL G, HLK đã đạt được những kết quả nhất định thì nay vẫn
phải tiếp tục phấn đấu và không nên ngủquên trên chiến thắng. Nhưng ý nghĩa
quan trọng hơn là muốn nói với các em học sinh:- Nếu năm trước các em học chưa được
tốt lắm hoặc năm trước còn có lúc vi phạm khuyết điểm, các em không nên mặc cảm
tự ti mà từ những vấp ngã của năm qua các em sẽ rút kinh nghiệm để năm nàychúng ta dành được kết quả tốt hơn và tương
lai tốt đẹp vẫn đang chờ đón các em ở phía trước.
Năm học 2013-2014 Chỉ thị nhiệm vụ năm học của Bộ GD-ĐT là:-Toàn
ngành tập trung thực hiện bốn nhóm nhiệm vụ trọng tâm. Thứ nhất là:-Công tác
quản lý: tăng cường kiểm tra giám sát các ĐK đảm bảo chất lượng. Xử lý nghiêm
các vi phạm gắn với việc xem xét các danh hiệu thi đua.
Nhiệm vụ thứ hai: là tổ chức các hoạt động giáo dục:- Nâng
cao hiệu quả và chất lượng công tác phổ biến GD pháp luật trong nhà trường. Xây
dựng triển khai dạy học các chủ đề tích hợp liên môn.Tăng cường các giải pháp
bảo đảm an toàn cho HS; Phòng chống tội phạm, bạo lực học đường, tệ nạn xã hội
trong trường học.
Thứ ba là phát triển đội ngũ nhà giáo và CBQL GD và thứ tư
là tăng nguồn lực đầu tư và đổi mới cơ chế tài chính , tăng cường công tác
thiết bị trường học, thư viện trường học,v.v
Dân tộc Việt Nam
với truyền thống tôn sư trọng đạo có từ thời xa xưa. Có thể nói nôm na là: Tôn
sư trọng đạo là tôn kính thầy giáo, coi trọng đạo lý, coi trọng việc học. Chính
vì vậy mà cách đây hàng ngàn năm từ thời nhà Lý chúng ta đã xây dựng văn miếu
Quốc Tử Giám. Vừa là trường Đại học đầu tiên của cả nước vừa là nơi thờ “ Khổng
Tử”. Người thầy của đạo Nho. Còn các bia đá là khắc ghi những người học giỏi đã
đạt tiến sĩ. Và lịch sử còn ghi danh nhiều thầy giáo tài năng và đức độ, như
thầy Chu Văn An, người thầy đầu tiên của nền giáo dục Việt Nam vào thời nhà Trần
chuyên dạy chữ Nho ở trường Quốc Tử Giám cho con vua và con các vị quan lại
trong nước. Thầy đã từng dângtờ “ Thất trảm số”xin vua ra lệnh chém bảy tên gian thần phản dân hại nước, với mong
muốnHưng quốc an dân.Thầy Nguyễn Bỉnh
Khiêm: Người thầy toàn diện với lời Sấm: “ Hoành sơn nhất đái vạn đại dung thân”.( Tức là một dãi hoành
sơn có thể gây dựng cơ nghiệp được vài trăm năm), giúp đoan quận công
Nguyễn Hoàng (sau này là chúa Nguyễn) đưa quân vào Phúc Nam và các đời hậu thế
tiếp tục mở mang bờ cõi.Thầy Nguyễn Thiếp đã giúp vua Quang Trung mưu đồ cơ nghiệp .Thầy Nguyễn Đình Chiểu dù đui mà giữ đạo
nhà:“ Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm
Đâm
mấy thằng quan bút chẳng tà”
Đặc biệt là thầy Nguyễn Tất Thành
là Bác Hồ kính yêu đã từng dạy học ở trường Dục Thanh Phan Thết, Bác là người
thầy lõi lạc của dân tộc Việt Nam.Với phương pháp dạy học đặc sắc: đi vào cái
thực tế thiết thực giúp học sinh đạt hiệu quả cao trong thời gian ngắn nhất và
biết bao nhiêu thầy giáo trong suốt chiều dài lịch sử có thầy là quan thanh
liêm như thầy Nguyễn Khuyến.Có thầy là nhà lãnh đạo Cách mạng như Đại tướng Võ
Nguyên Giáp và rất nhiều thầy giáo đã anh dũng hy sinh trong hai cuộc chiến
tranh vệ Quốc.
Dân ta thường ví nghề thầy giáo như
người đưa đò.Mỗi lớp hoc sinh đi qua là một chuyến đò.Có người thành danh ,
thành đạt cũng có người trở về với một nắng hai sương.Con người sinh ra thì
phải đi học và ai cũng từng nghe tiếng ru ầu ơ của mẹ đó là qui luật của muôn
đời .
“
Ai không qua một chuyến đò
Ai không thương cảm câu hò mẹ ru”
Thế nhưng nghề thầy giáo cũng có
cái vất vả, cái khó nhọc của người làm thầy.Áp lực về học trò, về những lỗ hỏng
kiến thức của một số em khó lòng lắp đầy lên được, nhất là khi chấm bài kiểm
tra gặp nhiều bài yếu kém cảm thấy hụt hẫng
“Từng chồng bài chấm xếp đầy
Chấm xong tóc bạc rụng đầy trang
văn”
Áp lực về thời gian, có thể nói
không có nghề nào thời gian chính xác như nghề giáo.
Thời gian ra vào lớp, coi thi, chấm
thi, sơ kết, tổng kết, khi nào cũng cảm thấy
thời gian trôi đi vội vã.“Nghề này ngày tháng qua mau
Hôm nay đã thấy ngày sau cạnh mình”
Áp lực đó cộng với khó khăn của nền
kinh tế những năm nửa đầu của thập kỷ 80 của thế kỷ XX, có nhiều thầy giáo đã
dứt áo ra đi tìm kế mưu sinh ở lĩnh vực khác, cũng có thầy đã bám trụ lại nhưng
vẫn còn trăn trở:
“
Cũng có khi muốn đi tứ xứ
Để học thêm nhiều ít ở cuộc đời
Những
đôi mắt cứ níu tôi về lớp
Tiếng học bài như sóng vỗ trong tôi”.
Có thể nói lòng yêu nghề và tình
cảm của học sinh đã chiến thắng. Thật vậy hầu như em học sinh nào cũng dành
nhiều tình cảm quý mến, với thầy cô giáo,với trường, với lớp. Chẳng hạn bạn ĐàoTô Giang đã thể hiện cảm xúc
“ Quên sao được giọng thầy trăn trở
Để mái đầu ngày một bạc thêm
Nhớ sao giọt nắng bên thềm
Hoàng hôn chấp cánh êm đềm chân mây
Mai sau nắng lại về đây
Trường xưa còn đấy chất đầy nhớ thương”.
Cuộc thi nét bút tri ân do Đoàn
thanh niên và nhóm văn của trường PT/DTNTphát động từ ngày 28/10 đến nay đã
khép lại. Có 240 bài dự thi, lớp có số lượng bài nhiều nhất và chất lượng bài
tốt nhất là lớp 12B. Xếp vị thứ hai là lớp 12A. Vị thứ ba là lớp 11B.Với giải
cá nhân mặt dù rất khó so sánh nhưng ban giám khảo cũng đã chọn được 6 bài về
cảm xúc, về bố cục, về cách hành văn, về cấu tứ nổi trội hơn. Giải nhất đó là
bài tri ân của em Sô Hờ Nhung 12A, hai bài đạt giải nhì là trường tôi của em So
Thị Ngọc lớp 12B, và vè tri ân của em Sô Thị Thúy lớp 11B. Ba bài đạt giải ba
là: câu nói của thầy là động lực của tôi, là bài của em Mông Thị Thu Thảo lớp
11A; nghĩ về trường của em Kpá Hờ Trinh lớp 12B và lời tri ân thầy cô của em Vy
Thị Bích Thu Lớp 10A.Ban biên tập đã
chọn thêm 12 bài nữa đưa vào tập san nét bút tri ân.Đây là món quà đặc biệt ý
nghĩa rất lớn lao mà các em dành tặng cho các thầy cô giáo và các cô chú cán bộ
công nhân viên của trường nhân ngày 20/11.Hầu hết những bài viết của các em
điều thể hiện tình cảm rất chân thành, rất ít gặp các bài các em sao chép của
nhau. Có nhiều bài không đạt giải nhưng các em viết cũng rất hay.Trong số đó có
bài của em La Thị Hoàng Trinh lớp 11B cảm xúc về trường về thầy cô rất sâu sắc,
em viết “ Con hãnh diện biết mấy, mỗi lần được nghe tên trường PT/DTNT Tỉnh.
Ngôi nhà chung của chúng con là đây. Anh em ba huyện miền núi từ Sơn Hòa, Đồng
Xuân, Sông Hinh cùng về đây chung sức học tập, phấn đấu và rèn luyện.
Vâng ! chính nơi đây nhân cách và
tài năng của chúng con được khẳng định và hoàn thiện, nơi mà thấy cô giúp chúng
con chuẩn bị đầy đủ hành trang bước vào đời”.
Cũng là một học sinh lớp 11B nhưng
em Sô Hờ Uyên vừa có những cảm xúc, những suy nghĩ của người trưởng thành khi
nghĩ về quảng đời học sinh PT và có tình cảm chân thành với thầy cô với trường.
Đây là suy nghĩ của em; “Vậy là đã mười một mùa
phượng nở qua đi, để giờ đây tất cả đã trở thành những kỷ niệm, những gì thân
thương nhất của tuổi học trò hồn nhên trong sáng và những hoài bão đang chờ ta
phía trước .Chúng em đã thật may mắn vì được sống và học tập dưới mái trường
PT/DTNT Tỉnh đầy ấp những yêu thương, nơi có những người cha, người mẹ hiền thứ
hai, những người đã chấp thêm đôi cánh nâng bổng những ước mơ bay cao, bay xa
mãi”.
Đặc biệt là em Nông Thị Thu Thảo
một học sinh giỏi, một cán bộ lớp người đã góp phần trong chiến thắng của cuộc
thi theo dòng sự kiện. Thế mà những ngày đầu tiên đến trường đã rất bi quan. Em nói: “ em ghét, ghét lắm tiếng trống tập thể dục
buổi sáng ghét cả những đêm trời oi bức không tài nào ngủ được, mồ hôi ướt đẫm
cả áo quần. Tất cả đã làm len lói trong em câu hỏi: “ Không lẽ mình đã chọn
sai”. Và như chúng ta đã biết: Sự thích nghi, sự nỗ lực của em Thảo với kết quả
đạt được là câu trả lời cho nhiều bạn cùng rút kinh nghiệm. Đây cũng là câu trả
lời của em Hờ Điệp lớp 12B: Em nói“ hãy làm tất cả để không phải hối hận, không
phải nuối tiếc trong đời học sinh.Đừng bao giờ làm cho người cha người mẹ thất
vọng bởi chính những gì họ đã mơ ước, hãy biến tất cả trở thành niềm hạnh phúc,
thành công mà ta đạt được”.Em Vi Thị Bích Thu một học sinh lớp 10A, lớp nhỏ
nhất trong trường nhưng bài viết của em hành văn hay nhất lại mang tính chất
triết lý sâu sâc nhất, em viết“ Thật vậy ở dưới ngôi trường nội trú này chúng
em phải sống tự lập, xa nhà. Mặc dù có bạn bè nhưng chúng em vẫn thiếu hơi ấm
của tình cha, tình mẹ, thiếu hơi ấm của người thân, anh chị trong nhà. Thầy cô
là những tia nắng giọt sương chăm sóc cho vườn hoa chúng em thêm tươi”.Ngoài
tình cảm chung với trường, với tất cả thầy cô, các em còn có những tình cảm đặc
biệt dành riêng cho các thầy cô gần gũi với các em.Người mà các em dành tình
cảm nhiều nhất là cô Mai Thu Hằng có lẽ do các em thông cảm với hoàn cảnh của
cô: Em Kpá Hờ Trinh đã viết“ Cô giáo chủ nhiệm lớp tôi là cô Hằng một giáo viên
chăm lo, lo lắng cho học sinh rất nhiều.Tôi và các bạn lớp tôi rất buồn khi
nghe tin cô bị bệnh, một căn bệnh quái ác mà đến nay y học vẫn còn bó tay.Cô là
người nghị lưc phi thường bệnh nặng như thế nhưng cô vẫn lên lớp đều đặn để dạy
cho lớp chúng tôi”.Tiếp đến là cảm xúc của các em với cô Hạnh, thầy Minh Huy,
thầy Quang Huy.Em Hoàng Thị Chung Lớp 12B đã viết“Sự quan tâm của cô giáochủ nhiệm Trần Thị Xuân Hạnh trong vấn đề ăn
ở, sinh hoạt nội trú, nề nếp học tập.Từ đó chúng em có kế hoạch học tập đàng
hoàng và phấn đấu trong mọi phong trào thi đua của trường.Đến thầy Văn Minh Huy
lớp dẫn đầu phong trào thi đua học tập, rèn luyện tốt của trường.Đó là nhờ cái
nhìn đúng đắn của thầy có trong việc chọn ra ban cán sự lớp, có những nội qui,
qui chế lớp học phù hợp giúp chúng em ngày một tiến bộ” Còn em Vi Thị Bích Thu
đã nói“Riêng tập thể lớp 10A chúng em yêu thương nhất người thầy chủ nhiệm,
thầy Lê Quang Huy có thể nói thầy như một người cha thật sự của lớp. Mỗi lần thầy
đứng trên bục giảng bụi phấn rơi trên đôi vai gần của thầy.Nhìn ánh mắt thầy ,
một ánh mắt thiết tha trừu mến mà chứa đựng trong đó bao nỗi nhọc nhằn”.
Một điều mà chúng tôi ghi nhận được
là tình cảm các em với thầy cô rất chân thành, các em đã viết rất trung thực kể
cả những điều hiểu lầm về thầy cô.Bài viết của em Tô Thị Hoàn 12B là một ví dụ;
em viết“ Một lần vào tiết học môn Anh của cô Phượng đã để lại cho em một điểm số
khó quên đó là điểm 1 đầu tiên trong cuộc đời, từ đó em cảm thấy chẳng muốn học
môn Anh nữa với những cấu trúc, những từ vựng thật khó nhằn. Nhưng thời gian
tiếp theo môn Anh luôn là giờ học tạo khá nhiều hứng thú.Đến nay mặc dù cô
Phượng không còn dạy lớp em nhưng đã để lại cho em một bài học sâu sắc và luôn
nhớ những cấu trúc bất di bất dịch của cô”.
Cũng tương tự như vậy em Liễu Ngọc
Viên đã viết về môn văn, về cô giáo dạy văn.Đây là suy nghĩ của em Viên“Có một
điều trong học sinh ai cũng mắc phải và mắc nhiều nhất đó là ngủ gục trong giờ
văn, em cũng không ngoại lệ.Những bài giảng mà trước đây đọc không hiểu , giờ
đây chúng em mới thấy nó hay, nó sâu sắc làm sao, em thật sự cảm thấy có lỗi
với cô quá.
Khác với bài viết của các em học
sinh ở trường phổ thông khác, ở trường chúng ta tôi ghi nhận được các em đã
dành rất nhiều tình cảm cho các cô chú công nhân viên nhất là cô cấp dưỡng và
đồng chí Huy bảo vệ, có rất nhiều bài viết các em nhắc đến chứng tỏ các em rất
hiểu đạo lý. Thật vậy có một nhà báo đã viết:“ không ít người dù chẳng chính
danh làm nghề giáo nhưng vẫn có biết bao học trò luôn nhớ mãi vòng tay yêu
thương. Và có những người không một ngày đứng trên bục giảng, chỉ âm thầm gắn
bó với mái trường những cống hiến mỗi ngày của họgóp phần tạo nên thành công cho sự nghiệp
trồng người”.Đây là suy nghĩ của em Kpá Hờ Trinh 12B: “ Bước vào trường nội trú
người làm tôi ấn tượng đầu tiên là bố bảo vệ, các chị đã ra trường kể về bố
Huy,là một người thường xuyên nhắc nhở, lo lắng cho học sinh, tôi thường hay ra
tâm sự với bố nhất khi bị các bạn nam trêu chọc”. Còn đây là suy nghĩ của em Sô
Hờ Nhung lớp 12A:“ Tôi không thể nào quên được công ơn của những cô nấu ăn, các
cô đã lo cho chúng tôi những bữa ăn hàng ngày. Đây chính là việc góp phần giúp
cho chúng tôi yên tâm để học tập”.
Cuộc thi còn nhận được nhiều bài
các em viết về tình cảm đối với thầy cô giáo cũ, với các trường tiểu học, trung
học cơ sở. Trong số đó bài viết của em Lù Thị Thường Nguyện lớp 11A khá hay. Em
đã kể lại cảm xúc của ngày đầu được mẹ dắt đến lớp. Và bài: Câu nói của thầy là
động lực với tôi của em Mông Thị Thu Thảo lớp 11A được ban giám khảo đánh giá
cao.Qua câu chuyện buồn của gia đình em Thảo đã trích dẫn nguyên văn câu nói
của thầy giáo dạy bộ môn Hóa nói với em:“Trên con đường đời của mỗi người ai mà
chẳng phải trãi qua những khó khăn, thử thách.Đôi khi thử thách ấy rất dễ bước
qua, nhưng đôi khi nó làm ta thấy mệt mỏi và gục ngã. Chính những thử thách ấy
sẽ giúp ta lớn lên và trưởng thành hơn qua từng ngày. Hãy để những thử thách ấy
giúp ta lớn lên chứ đừng vì nó mà ta gục ngã”.
Để kết thúc bài viết này tôi xin
trích dẫn suy nghĩ của em Hờ Doan lớp 11B:“ Dường như chúng em cũng bớt nghịch
hơn rồi, cũng biết tự giác hơn rồi. Chúng em hạnh phúc, tự hào là học sinh của
trường PT/DTNT Tỉnh. Ngôi trường đã trở thành ngôi nhà chung thứ hai của em”.
Và suy nghĩ của em Sô Hờ Nhung 12A:“ Mỗi lần nghĩ đến chuyện sẽ rời xa mái
trường này, trái tim tôi như thắt lại. Tôi phải rời xa thầy cô, bạn bè những
người yêu thương và gắn bó cùng tôi”.Tin tưởng rằng sau cuộc thi này, sau ngày
lễ 20/11 này các em sẽ tến bộ hơn về học tập về rèn luyện đạo đức.Đó là bông
hoa đẹp nhất các em dành tặng thầy cô giáo .