DÀNH
CHO CÁC EM HỌC SINH NỮ
(Thư của một nữ SV)Kính gửi tòa soạn báo và độc giả!
Tôi thường xuyên đọc mục Tâm sự của quý báo. Hôm nay tôi viết những dòng tâm sự này trong tâm trạng đau đớn tột cùng, mong nhận được sự thanh thản trong tâm hồn và chia sẻ của bạn đọc.
Tôi đang là sinh viên một trường ĐH ở
HN. Không xinh đẹp sắc nước hương trời, nhưng tôi ưa nhìn, xinh xắn, sinh ra
trong gia đình có giáo dục. 3 năm là sinh viên, biết mình thân phận từ quê lên
học, tôi luôn cố gắng hết mình, kỳ nào tôi cũng đạt học bổng và được bạn bè yêu
mến.
Khi anh đến, mới đầu biết mình còn
đang học, không muốn yêu sớm, tôi đã chủ động từ chối. Nhưng anh kiên trì, theo
đuổi. Thời gian qua tôi dần mở lòng, tôi nhận lời yêu anh. Từ khi anh đến, tôi
ngày càng học tiến bộ, tôi vẫn đạt học bổng, sống tự tin, yêu đời có trách
nhiệm hơn, và luôn lo lắng cho mọi người.
Anh lớn hơn tôi 7 tuổi, đi làm nhà
nước ổn định, chín chắn, từng trải, tình cảm, và biết quan tâm, đặc biệt quyết
đoán và tự lập trong mọi chuyên. Anh thương tôi, luôn lo lắng cho tôi mọi
chuyện, luôn động viên tôi học và tính đến chuyện lâu dài cùng tôi. Anh cũng đã
về quê ra mắt bố mẹ tôi và bố mẹ tôi cũng rất quý anh.
Còn tôi chỉ được biết đến gia đình
anh là cô em gái hơn tôi 2 tuổi đã đi làm và ở cùng anh (gia đình anh ở xa nên
chúng tôi chưa có dịp về được). Thỉnh thoảng cuối tuần anh đưa tôi đến chơi, 3
anh chị em nấu cơm ăn vui vẻ, hoặc dẫn tôi đến chơi với những người bạn thân
của anh từ hồi còn học ĐH. Anh vui vẻ, người lớn và biết chiều tôi.
Tôi ngây ngất trong hạnh phúc của mối
tình đầu, thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất. Tôi tin và yêu anh, lúc
nào có chuyện gì cũng quen có anh ở bên. Anh là chỗ dựa tinh thần cho tôi. Lúc
nào tôi cũng tự nhủ phải luôn cố gắng. Học và yêu, thật thành đạt, chờ đợi đến
ngày ra trường. Nhưng hạnh phúc không trọn vẹn...
Trong một lần không kìm chế được bản
thân khi anh đòi hỏi, tôi đã trao anh thứ quý giá nhất của người con gái.
Chuyện gì đến đã đến. Tôi có thai.
Mới đầu khi biết tin anh ôm tôi vào
lòng nhẹ nhàng hỏi, ý tôi như thế nào, vì tôi còn đang học. Tôi bảo với anh tôi
muốn giữ lại con, không muốn làn cái chuyện vô nhân đạo ấy. Dù gì nó cũng là
tình yêu của tôi và anh, và dù khó khăn khi phải đi học nữa tôi cũng chấp nhận.
Anh đồng ý và tỏ ra rất hạnh phúc, bản thân anh cũng có thể đủ sức để lo chuyện
này, bởi anh cũng đã đi làm và kinh tế khá ổn định.
Nhưng chỉ ngay sau đó, anh phân tích
cho tôi: "Anh thì không sao, đủ sức để nuôi em và con, nhưng anh không
muốn tương lai em phải chịu thiệt thòi. Em đang học rất khá, sau này anh sẽ bù đắp
cho em. Anh hứa sẽ yêu thương em hơn để bù đắp lại cho em những mất mát mà em
phải chịu đựng".
Tôi đau đớn nhưng nghĩ đến tương lai,
tôi đành nghe anh. Ngay hôm sau anh đưa tôi đến bệnh viện. Các bác sĩ khám và
bảo thai chưa có trong tử cung, vì tôi chưa tắt kinh nên phải đợi một tuần nữa
cho thai vào tử cung mới làm được, hẹn một tuần sau đến làm.
Tôi sống trong sợ hãi, anh luôn bên
tôi, động viên vẫn yêu thương tôi. Nhưng 2 ngày sau đó, tôi đau bụng dữ dội,
máu âm đạo ra nhiều. Tôi gọi anh đưa tôi đến bệnh viện nhưng đang giờ làm, lại
có hội thảo anh không thể bỏ công việc, nên bảo tôi tự đi. Tôi gắng gượng dậy,
đến được bệnh viện.
Các bác sĩ chuẩn đoán tôi bị chửa
ngoài tử cung đã vỡ, cần phải mổ cấp cứu ngay lập tức để bảo vệ tính mạng. Tôi
gọi. Anh bỏ công việc đến bên tôi, lo cho tôi mọi thủ tục để có thể mổ gấp. Vì
máu trong bụng khá nhiều, cái thai đã vỡ, nên các bác sĩ đã không thể bảo tồn
vòi trứng cho tôi. Tôi bị cắt mất một bên (sau này khỏe rồi tôi mới biết).
Vì là chuyện tày trời anh không cho
tôi điện thoại về cho mẹ. Những ngày trong bệnh viện, một mình anh chăm cho tôi
và đi làm. Có những lúc vết thương đau lắm, không ai nâng lên tôi vẫn cố chịu,
tự làm. Tôi không dám gọi một đứa bạn nào vì sợ bị chê cười, đồn thổi, sao tôi
có thể trở lại trường?
Mổ được nội soi nên bình phục khá
nhanh, 2 ngày sau tôi được ra viện. Mẹ biết chuyện, đưa tôi về quê chăm sóc.
Gần một tháng ở quê mẹ chăm, anh vẫn gọi điện, nhắn tin hỏi thăm tôi, nhưng
thưa dần, và không một lần về thăm tôi...
Sau một tháng sức khỏe đỡ, có thể đi
lại được, tôi lên HN. Mẹ cho tôi tiền để gửi lại cho anh những ngày anh lo cho
tôi ở bênh viện. Ngày đầu tiên tôi lên HN sau ốm, cũng là ngày gặp nhau cuối
cùng, sau đó tôi vĩnh viễn mất anh.
Hôm đó, anh nhận lại tiền, bảo không
thể chờ tôi, năm nay anh phải kết hôn, dặn dò tôi gắng học thành đạt, cố quên
anh đi, sẽ có người con trai yêu thương tôi thực lòng mang lai hạnh phúc cho
tôi. Anh khóc, ôm tôi, hôn tôi lần cuối, rồi anh đi...
Trời đất như sụp xuống chân tôi. Tôi
vẫn còn chưa bình phục hẳn. Hai cú sốc đến với tôi. Tôi vừa chịu đựng nỗi đau
đớn về thể xác, vừa gồng mình với nỗi đau tinh thần. Phần vì đau đớn, phần vì
tuyệt vọng, tôi như người điên, cố tìm mọi cách nhắn tin, điện thoại đến máy
anh, cầu xin, van nài anh quay về.
Nhưng tất cả những gì tôi nhận được
chỉ là sự im lặng vô hồn. Tôi tìm đến nhà trọ của anh, khi anh nhìn thấy tôi
đứng ở cổng, anh cười khẩy, coi như không biết tôi là ai, phóng xe qua mặt tôi,
bỏ tôi lại đứng trơ trong nước mắt.
Những ngày sau đó tôi vẫn nhắn tin
cầu xin anh quay về. Lần này anh không im lặng nữa mà nói với tôi những lời thô
tục: "Đồ con điên, đã nói thế mà vẫn nhắn tin, gọi điện, để cho tôi
yên..." và còn nhiều lời lẽ khó nghe nữa. Từ đó anh vẫn im lặng.
Tôi đã đi khám lại, một bên vòi trứng
còn lại của tôi lại còn bị viêm nhiễm do phẫu thuật, nếu không được chữa trị,
tôi sẽ mất đi khả năng làm mẹ. Tôi không dám tâm sự với ai, ngoài mẹ thương
tôi, ngày nào cũng nước mắt ngắn nước mắt dài.
Từ một đứa con ngoan, là niềm tin của
bố mẹ, tôi biết tôi đã làm bố mẹ đau lòng. Hằng ngày tôi vẫn cố gồng mình lên
để sống, cố uống thuốc đều đặn cho khỏi bệnh. Đã có lúc yếu đuối tôi đã có ý
định chết, nhưng nghĩ đến lúc anh bảo tôi "chết được thì chết đi" và
bố mẹ tôi, tôi không dám.
Tôi không biết ngày mai với mình ra
sao nữa, khi còn cả một năm học dài ở phía trước, số phận cuộc đời tôi sẽ ra
sao? Tôi đau đớn vô cùng. Đêm nào cũng khóc.
Tôi không trách anh, vì lỗi tại tôi,
yêu thương không biết cách, dường như tôi đang phải chịu trả giá cho sự ngây thơ,
dại dột của mình. Đã gần một tháng kể từ khi anh bỏ rơi tôi, tôi vẫn vậy. Sống
mà như không sống.