Thứ Tư, 22 tháng 6, 2016

Sưu tầm

Đến với bài thơ hay

HAI MÀU TÓC
Phan Bá Trình (Quảng Ngãi)

Ta lặng lẽ nhặt từng sợi tóc
Thời gian trôi không ở lại bên người
Chẳng lẽ khi không mình lại khóc
Càng vô duyên khi ta mím môi cười

Sợi tóc bạc mẹ một đời tần tảo
Lo cho ta nên vóc nên hình
Vẫn giản dị, vẫn sờn vai chiếc áo
Mẹ thắp lên bao ao ước chân thành.

Có sợi tóc xanh sao vội rụng?
Em vì ta trong suốt cuộc hành trình
Câu hỏi nhỏ mà lòng lúng túng
Vẫn là em một chỗ dựa riêng mình.

Hai màu tóc, hai nỗi niềm nhung nhớ
Mẹ và em ôm ấp một trời thương
Đâu có thể bên bồi, bên lỡ
Sợi tơ lòng mãi mãi còn vương.

 Báo Giáo dục & Thời đại số tháng 6  năm 2016 đăng bài thơ trên của tác giả Phan Bá Trình, bài thơ dung dị dễ tạo cảm xúc cho người đọc. Sử dụng từ ngữ và hình ảnh trong toàn bài thơ không có những điều mới lạ, nhưng nếu đọc kỹ ta thấy có những câu rất hay như " Thời gian trôi không ở lại bên người". Đọc bài thơ này tôi liên tưởng đến bài thơ "Người đàn bà thứ hai"  của tác giả Vĩnh Hà, một thời xôn xao dư luận trong giới phụ nữ cho rằng: trong tình cảm giữa mẹ và vợ không nên xếp người nào trước người nào sau, không nên mặc định sẽ dành tình cảm cho ai nhiều hơn. Với khổ cuối của bài thơ trên tôi nghĩ chắc phụ nữ sẽ không còn băn khoăn nữa. Khổ cuối cũng là khổ hay nhất trong toàn bài thơ.