Thứ Hai, 26 tháng 12, 2011

Tài liệu

               Phát biểu lễ trao giải thưởng Lý Tự Trọng
Thưa các thầy cô giáo , các CBNV và các em học sinh Thân mến 
Có lẽ đến nay trong từng em học sinh vẫn đang còn ghi dấu những niềm vui, những kỷ niệm của ngày hội trại và những hoạt động chào mừng 80 năm ngày thành lập Đoàn.Trong mỗi chúng ta chắc ai cũng đang lắng đọng cái âm vang cái hào hùng của lịch sử 400 năm PY vừa được tổ chức kỷ niệm và chuẩn bị kỷ niệm36 năm ngày giải phóng Miền Nam.Tuy nhiên với các em học sinh thì đây là những ngày học nước rút chuẩn bị kết thúc năm học, nhất là các em lớp 12 chuẩn bị thi tốt nghiệp và thi ĐH-CĐ- THCN .Chính trong cái sôi động với nhiều sự kiện của tháng tư như vậy  em  Trần Hoàng Vy đã viết và tự hỏi:
Tháng tư nắng, đỏ cành bông giấy
Lớp học mơ cái gió đổi mùa
Phượng mới nở đôi búp non tơ biếc
Bản tin trường: Em đã học thi chưa.
Các em học sinh thân mến:
Cách đây 15 năm theo đề xuất của báo Sinh viên Việt Nam và tuần san Hoa học trò giải thưởng Lý Tự Trọng ra đời. Với tiêu chí khen thưởng các học sinh có thành tích học tập xuất sắc và công tác đoàn tốt . 15 năm qua  nhiều học sinh của tỉnh Phú Yên và riêng học sinh của trường chúng ta cũng đã có 4 lần được nhận giải thưởng. Trong số đó nhiều em nay đã là kỷ sư, là bác sĩ là cán bộ lãnh đạo của các đơn vị hoặc có em đang là sinh viên các trường ĐH- CĐ. Thế nhưng bắt đầu từ năm học 2010-2011 số lượng giải đã thu hẹp lại toàn  quốc chỉ chọn 100  đoàn viên thanh niên học sinh xuất sắc để trao giải và trong 100 em đó đã chọn ra 10 em tiêu biểu nhất thì em Triệu Thị Hoàng xếp vị thứ 5 trong số 10 em. Với thành tích của em Hoàng là Đạt HCV bộ môn Tiếng Anh trong cuộc thi ngày hội văn hóa các dân tộc của tỉnh và  cũng trong cuộc thi ấy nhưng ở cấp độ toàn quốc em đã đạt HCĐ. Là người đạt giải 3 trong kỳ thi TNTH. Là một trong những người có điểm số cao nhất trong sơ kết HKI năm học 2010-2011.Và là một Ủy viên BCH Đoàn trường và là BTCĐ lớp 11A . Em xứng đáng là một trong những gương mặt xuất sắc nhất của Đoàn viên TN học sinh toàn quốc năm 2011.
Ngoài em Triệu Thị Hoàng sang HKII năm học này chúng ta còn có những tấm gương tiêu biểu khác đó là các em đạt giải thi TNTH như em Kpá Hờ Bất, Hưá Thị Luyến,Sô Hờ Nhơn,Sô Cư Đỏ 
Các học sinh đạt giải trong HKPĐ như Em Sô Cư Đỏ lớp 11B đoạt 2 HCV, Lê Mô Via  đoạt 3 HCV môn bắn nỏ. Em Lê Chăm Thuật lớp 10A,em Nay Y Khoa lớp 11A, Trương Thị Thu Thủy lớp 12B, Nguyễn thị Nghè lớp 12B đoạt HCV môn Đẩy gậy. Em La Thanh Tùng lớp 12C, em La Thanh Long lớp 12A đoạt HCV môn đá cầu và còn có 13 em đoạt HCB, 13 em đoạt HCĐ ở các môn thi đấu khác. Đặc biệt em Hoàng Thị Thùy Linh đạt giải nhì trong cuộc thi CBĐ giỏi của khối các cơ quan trong đó có trường ĐHPYcác trường CĐ và các trường THCN khác.
    Thưa các thầy cô giáo, các CBNV và các em học sinh thân mến:
Tiếp tục phong trào thi đua dạy tốt ,học tốt lập thành tích chào mừng thành công ĐH Đảng lần thứ XI, chào mừng 400 năm lịch sử Phú Yên và năm du lịch các tỉnh duyên hải Nam Trung bộ, chào mừng năm Thanh niên đã được phát động . Đến nay sau sự kiện em Triệu Thị Hoàng nhận giải thưởng LTT thay mặt lãnh đạo nhà trường tôi đề nghị Đoàn TN nhà trường mở một đợt thi đua học tập tinh thần anh hùng Lý Tự Trọng với câu nói nổi tiếng của anh;”Con đường của thanh niên là con đường cách mạng không thể có con đường nào khác.”Ngày nay đó chính là con đường học tập, lao động để xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Đó cũng chính là câu nói của Tiến sĩ Trương Đình Thanh quê Phú Yên là một Việt kiều từng sống ở nước ngoài nhiều năm nay trở về công tác tại tại khu công nghệ cao TPHCM, là câu nói của nhạc sĩ K’pa Y Lăng  dân tộc Ba na người có công phát huy và bảo tồn các loại nhạc cụ dân tộc trong đêm giao lưu 4/4 vừa rồi tại nhà hát Sao Mai Thuận Thảo .Đó là:
“Khi các em đã thấy mình có trách nhiệm với quê hương đất nước thì sẽ có sức mạnh rất lớn để vượt qua những khó khăn thách thức mà trưởng thành.” (TS Trương Đình Thanh).và
“Quên cội nguồn là mất quê hương” ( NS K’Pá Y Lăng)
Các em thân mến: Chỉ còn hơn một tuần nữa là các em lớp 12 bước vào kỳ thi cuối năm và ngay bây giờ các em đã và đang đặt bút ghi vào hồ sơ ĐH-CĐ-THCN quyết định mình sau này sẽ học trường nào và đi về đâu. Còn các em lớp 10,11 cũng chỉ còn khoảng 3-4 tuần nữa là kết thúc năm học để lên một lớp mới. Xin nhắc lại với các em câu ngạn ngữ của Trung Quốc: Ngủ dậy muộn thì phí mất một ngày , tuổi trẻ mà không học tập thì phí mất cả cuộc đời. Tất nhiên việc học không chỉ bó hẹp trong trường PT mà mục tiêu của học tập theo UNESCO là : Học để biết, Học để làm, Học để làm người và Học để hội nhập, để chung sống. Thế nhưng tấm vé đầu tiên các em phải có được để khẳng định học vấn của mình và để tiếp tục con đường mưu sinh là:Bằng Tốt nghiệp THPT là giấy gọi nhập học các trường ĐH-CĐ-THCN. Với tinh thần học tập anh hùng Lý Tự Trọng với sức trỗi dậy của tuổi Thanh niên:
 Tuổi 17 tim đang dào dạt máu
Tuổi 17hồn quay trong gió bão
Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta
Mà phải hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay
Các em sẽ khắc phục khó khăn, quyết tâm học để khỏi phụ lòng mong mỏi của bố mẹ và các thầy cô. Chúc các em đạt kết quả cao trong kỳ thi cuối năm cũng như hai kỳ thi TN và thi ĐH-CĐ của khối 12 sắp tới. Chúc sức khỏe quý ĐB, các thầy cô giáo , các CBNV. Xin trân trọng cảm ơn

 


Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2011

Đêm sinh hoạt cộng đồng

Tiết mục thi lắc vòng
Học sinh nhận thưởng các tiết mục dự thi
Học sinh may mắn bốc thăm trúng thưởng

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2011

Đến với bài thơ hay

Có cả cuộc đời rồi bỗng nhớ/ Những đoạn đường xa lắc tuổi thơ đi”. Tôi không lý giải được tại sao mình lại thích những câu thơ đó đến như thế để rồi cứ mỗi lần nghe tiếng trống tựu trường lại nhẩm đọc và thao thiết nhớ về một thời áo trắng dấu yêu.
                       Tiếng trống trường
                                                          Chử Văn Long

                        Có cả cuộc đời rồi bỗng nhớ
                        Những đoạn đường xa lắc tuổi thơ đi
                        Bàn chân nhỏ qua đồng qua ruộng
                        Tiếng trống trường giục giã những mùa thi

                        Vừa mới đấy đã bao năm cách biệt
                        Bạn bè ơi giờ ở những nơi đâu
                        Nghe tiếng trống sao chẳng về tụ lại
                        Trước sân trường ríu rít nắm tay nhau

                        Sao chẳng thể thêm lần gặp nữa
                        Ngồi chung bàn chung ghế như xưa
                        Lại hồi hộp ngó bảng đen phấn trắng
                        Cho mắt nhìn thắm lại chút ngây thơ

                        Sao chưa đến tìm nhau bè bạn
                        Bao năm ròng trọ học thổi cơm chung
                        Hãy ngồi lại thêm một lần so đũa
                        Nghe tiếng cười trai gái rộn quanh mâm

                        Sao không thể cùng về thăm thầy cũ
                        Ơi cái trống da trâu thay bọc lại bao lần
                        Giờ mới biết từng hồi trống ấy
                        Làm tóc thầy từng sợi bạc rưng rưng...

                        Có cả cuộc đời rồi sẽ nhớ
                        Những đoạn đường xa lắc tuổi thơ đi



Lời bình của Nguyễn Mậu Hùng Kiệt

 Vâng! “Có cả cuộc đời rồi bỗng nhớ/ Những đoạn đường xa lắc tuổi thơ đi”. Tôi không lý giải được tại sao mình lại thích những câu thơ đó đến như thế để rồi cứ mỗi lần nghe tiếng trống tựu trường lại nhẩm đọc và thao thiết nhớ về một thời áo trắng dấu yêu.
Có lẽ, “tiếng trống trường giục giã” của đời thực đã khơi nguồn cảm hứng và làm cho người thơ “bỗng nhớ”, nhớ đến da diết cái thuở chung trường, chung lớp, chung những vui buồn tuổi học trò. Vẫn biết tuổi thơ một đi không trở lại và người thơ đã “có cả cuộc đời rồi”, thế mà Chử Văn Long vẫn mở một lối về cho nỗi nhớ. Hiển hiện trên trang thơ của anh là một nỗi khát thèm được sống lại “thêm một lần”, “thêm một lần nữa” những gì tuổi thơ anh đã trải.
Tôi có cảm giác bài thơ được viết liền mạch trong một xúc cảm dào dạt, tuôn chảy tự nhiên, không câu nệ ngôn từ hay cách cấu tứ. Anh không cố tình tái hiện những gì đã thành kỷ niệm nên hình ảnh thơ chỉ là những ảo ảnh hiện về trong nỗi niềm tiếc nhớ đến khôn nguôi.
Nhớ đến quay quắt “Những đoạn đường xa lắc tuổi thơ đi/ Bàn chân nhỏ qua đồng qua ruộng/ Tiếng trống trường giục giã những mùa thi” đã làm dội lên lên trong anh ước muốn được gặp lại bạn bè, được về thăm thầy cũ sau bao năm cách biệt. Dường như anh ý thức được cái điều chỉ “vừa mới đấy” thôi mà giờ đã thành điều không thể nên tiếng thơ ray rức đến quặn lòng. Những khổ thơ liên tiếp nhau đều bắt đầu bằng nghi vấn: “sao chẳng về tụ lại”, “sao chẳng thể thêm lần gặp nữa”, “sao chưa đến tìm nhau bè bạn”, “sao không thể cùng về thăm thầy cũ”...  mà như thấm nỗi đau của người trong cuộc. Và đằng sau những câu hỏi tu từ ấy là cả một nỗi niềm:
                                    Vừa mới đấy đã bao năm cách biệt
                                    Bạn bè ơi  giờ ở những nơi đâu
                                    Nghe tiếng trống sao chẳng về tụ lại
                                    Trước sân trường ríu rít nắm tay nhau
Thì ra, tiếng trống ấy bao năm rồi vẫn còn giục giã trong anh. Và cứ thế anh khát thèm thêm lần gặp nữa để được “ngồi chung bàn chung ghế như xưa/ Lại hồi hộp ngó bảng đen phấn trắng/ Cho mắt nhìn thắm lại chút ngây thơ”. Người thơ còn muốn gọi về cả những tháng ngày “trọ học thổi cơm chung” để  “ngồi lại thêm một lần so đũa/ Nghe tiếng cười trai gái rộn quanh mâm”. Quả là “nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau/ Đẹp như là không đâu vào đâu”(*). Có thể nói, một chút buồn nhớ đã làm cho tiếng thơ thật đến nao lòng. Cũng được viết với mạch cảm xúc ấy song ta có cảm giác như Chử Văn Long đã để người thơ làm chủ tình cảm, nhận ra chân giá trị của “từng hồi trống” vang lên từ “cái trống da trâu thay bọc lại bao lần”  mà hơn một lần cảm được ơn sâu người thầy cũ: “Giờ mới biết từng hồi trống ấy/ Làm tóc thầy từng sợi bạc rưng rưng...”
Như một hồi trống dài được nhắc lại bằng đôi ba tiếng rành rõ, bài thơ  khép lại bằng đôi câu: “Có cả cuộc đời rồi sẽ nhớ/ Những đoạn đường xa lắc tuổi thơ đi”. Phải chăng đó là sự lặp lại cần thiết để khẳng định một điều đã thành qui luật cuộc đời? Và tôi bỗng nhớ mấy câu thơ của Nguyễn Duy:
                                    Tuổi thơ nào cũng sẽ hiện ra thôi
                                    dù chúng ta cứ việc già nua tất
                                    xin thương mến đến tận cùng chân thật
                                    những miền quê gương mặt bạn bè...

                                                                        

Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Ảnh kỷ niệm 20-11

              Em Trần Thị Mi đại diện lớp 11B tặng hoa cho cô Phan Thị Bích Loan
 Cô Thảo GVCN và lớp 12A

Bài đăng tập san

TIẾNG RAO
Biển ban mai ánh lên những tia nắng màu hồng . Dọc đường Trần Phú tiếng bước chân rậm rịch của người đi bộ, người đi tắm biển, xen lãn tiếng cười nói của người lớn, tiếng kêu, tiếng reo hò của con trẻ. Trong cái không gian, cái âm thanh quen thuộc đó của ngày thường tôi chợt nghe tiếng rao của em.Với dáng đạp xe tất bật,chiếc áo màu sãm,cái khăn che gần kín hết mặt.Tôi vẫn nhận ra em cô học trò ngày nào tôi gọi em lên bảng trả bài.
  Năm tám lăm em tốt nghiệp lớp 12, đất nước mình nghèo.Em không đi học tiếp, sợ không đủ tiền học và câu hỏi học rồi liệu làm có đủ ăn không?cứ day dứt em mãi, một mình em bươn chải và em trở thành cô hàng bún.
    Hai mươi lăm năm đã qua bạn bè thân quen của em hồi ấy bây giờ đa số là giáo viên và có việc làm ổn định, trong cơ chế thị trường đời sống đã khấm khá hơn. Có người nay đã trở thành cán bộ chủ chốt của một trường, một đơn vị,người trở thành nhà doanh nghiệp. Mình em vẫn còn vất vả,giá mà ngày ấy nếu em ý thức được dù nghèo khổ nhưng phải học để có một cái nghề.Em vượt qua khó khăn vượt qua định kiến của gia đình về nghề giáo, nay chắc em không còn phải sống cảnh bây giờ.
    Gặp em tôi còn bắt gặp ánh mắt hiền dịu khi tôi cho em điểm 10 hồi ấy. Em không oán trách số phận.Em vẫn tần tảo với chiếc xe đạp và tiếng rao mỗi buổi sáng, chắt chiu góp nhặt từng đồng để nuôi con ăn học. Và rồi một phần thưởng xúng đáng đã đến với em. Cậu con trai của em đã đỗ thủ khoa vào trường Đại học Kiến trúc. Cuộc đời thật sự đã bắt đầu mĩm cười với em, với cả gia đình em. Riêng tôi một giáo viên dạy Toán cho em hai năm lớp 11,12 vẫn mãi cầu mong em hạnh phúc và không còn tiếng rao buồn tội nghiệp vào mỗi buổi sáng.
( NGÔ MINH HÒA-Bài đã đăng trong tập san 50 năm của trường THPT Nguyễn Huệ) 

Thứ Hai, 12 tháng 12, 2011

Đến với bài thơ hay


                                        CHIẾC LÁ ĐẦU TIÊN
Em thấy không, tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say
Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tâm báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu
Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Lời hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm
Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ
Ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi
"Có một nàng Bạch Tuyết, các bạn ơi,
Với lại bảy chú lùn rất quấy"
"Mười chú chứ, nhìn xem trong lớp ấy"
(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)
Những chuyện năm nao những chuyện năm nào
Cứ xúc động, cứ xôn xao biết mấy
Mùa hoa mơ rồi đến mùa phượng cháy
Trên trán thầy tóc chớ bạc thêm
Thôi hết thời bím tóc trắng ngủ quên
Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi
Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
Anh nhớ quá! Mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.
                                  HOÀNG NHUẬN CẦM
(Trích trong tập Súc sắc mùa thu-NXB Hội Nhà Văn - 1992)
                                                          BÌNH THƠ:
Trong veo mắt hạ
Có một nỗi bồi hồi khi bắt gặp tiếng ve. Thành phố với những hàng me, những chiều công viên nhàn nhạt nắng, bất chợt nghe tiếng ngân dài như khản giọng, mới hay rằng mùa hạ bắt đầu sang. Tuổi học trò ngày xưa ùa về như lật gấp từng trang, từng trang nhật ký xếp đầy những xinh tươi bè bạn. Trong chuỗi ký ức dài bừng lên những ánh nhìn trong sáng. Một dải sáng diệu kỳ - ánh mắt tuổi học sinh.
Có một bàn tay chìa ra với mình: kìa tiếng ve bắt đầu trở về rồi đó, có nhớ bài thơ lúc ra trường, bạn bồi hồi bày tỏ... Ừ có một bài thơ sâu lắng tận bây giờ. Ngày ấy tụi mình khoan khoái những vần thơ, ru giấc ngủ tuổi học trò mỏng mảnh, những vần thơ có tiếng ve sầu lanh lảnh, có chiếc lá đầu tiên, có bạn, có trường. Tất cả đều là những khoảnh khắc thân thương, dẫu không biết Hoàng Nhuận Cầm là ai cũng trầm trồ ngưỡng mộ: chắc ngày xưa nhà thơ cũng... học trò nhí nhố, mà sao trải vào thơ những xúc động vô ngần.
Những cảm xúc trong thơ rất thực, rất gần. Những tán me xanh, trái bàng, hoa súng, lũ học trò vui đùa liếng thoắng... trong thời khắc ra trường, còn phảng phất một tình yêu. Thơ kiệm lời, nhưng nói biết bao nhiêu, bởi con chữ như khía vào cảm xúc, khẽ khàng thôi, mà sâu rất mực, và tha thiết thân thương, câu chữ cũng hóa mềm: Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em; nỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹ; ôi nỗi nhớ có bao giờ nhớ thế; bạn có nhớ trường nhớ lớp, nhớ tên tôi?
Rồi tháng năm sang, mùa hạ sang, cây bàng xanh trái, nhớ khung cảnh bạn bè, trường lớp, mùa thi. Nhớ tiếng còi tàu bạn tiễn mình đi. Nhớ ánh mắt trong veo của một thời giờ không tìm thấy được. Mỗi lúc nhớ nhau, lại thầm gọi lời thơ hôm trước: "Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi...".
                                                                          LAM ĐIỀN
                                                           Việt Báo (Theo_TuoiTre)

Bình thơ

Bình bài thơ: "con một lòng xin mẹ"

Em đã đọc bài thơ thầy viết. Quả thật, rất ấn tượng. Em đã từng làm thơ, đã cảm nhận thơ của rất nhiều thi sĩ và nhiều người nhưng thơ của thầy chất chứa nhiều ý nghĩa sâu xa, không chỉ hay về ý tứ mà cả về ngôn từ.
Bài thơ của thầy có chút gì đó đúng với tâm trạng của em hiện giờ. Người con trai trong bài thơ khá sâu sắc trong tình yêu, nghĩa thầy trò và cũng hiếu thảo với cha mẹ thầy nhỉ!
Khi đọc xong bài thơ, dư âm đọng lại trong em như một câu chuyện kể vừa buồn vừa thiết tha. Chàng trai từ nơi núi rừng xa xôi về với miền xuôi- nơi phố biển nặng ân tình. Chàng trai đã nhận thức được nỗi nhọc nhằn của cha, nỗi gian truân của mẹ mặc dù bản thân chưa đỡ đần, chưa làm được gì. Như cánh chim non chập chững bước vào đời đón nhận tình đời, tình người và chếnh choáng, ngất ngây trước tiếng hát em – giọng sơn ca thỏ thẻ. Tình yêu tuổi học trò đến hồn nhiên, vô tư và cũng chất chứa sự ngây thơ, trong sáng. Thấm đẫm trong tình thầy, nghĩa bạn là sự ẩn dấu tình yêu dành cho cô gái cũng thật mặn nồng. Thời gian qua đi, kỷ niệm tưởng chừng có thế lãng quên nhưng tình chân thật có bao giờ biến đổi. Mẹ bảo rằng tình đầu con vụng dại, đắm trong con sự ngộ nhận yêu vờ, nhưng có ai đâu ngờ tình yêu con khó lòng vứt bỏ, con yêu người bằng cả trái tim yêu. Rời xa em, rời xa những ký ức về em, chàng trai đã đi khắp cùng trời cuối đất nhưng vẫn một lòng nhớ trường xưa, thầy cũ, bạn bè thân quen và ký ức về em – dáng hình, giọng hát như còn vang mãi đâu đây réo rắc, thiết tha như xiết chặt, quấn lấy không rời. Lòng chàng đau, tim chàng thắt lại. Không gì có thể thay thế em trong cuộc đời này. Chàng trai chân thành bày tỏ và van xin mẹ một lòng tác hợp để tình yêu được kết trái, đơm hoa.
Mở đầu bài thơ, cảm thức về thời gian với khoảnh khắc chàng trai tựu trường và hình ảnh lao động quen thuộc của những người lao động vùng cao.
                                      “ Tháng tám nắng rắc vàng sườn núi
Chim Chơ Rao chao chát gọi bầy
Cha đốn củi lưng đầy muỗi vắt
Mẹ dầm mình nắng gắt ban trưa”.
          Tháng tám vẫn còn đó cái nắng chói chang bao trùm mọi nẻo, ở đây ta bắt gặp cụm từ “nắng rắc vàng” chứ không phải là “nắng mới reo ngoài nội” như Lưu Trọng Lư đã dùng hay “nắng hàng cau nắng mới lên” như Hàn Mặc Tử đã tả trong bài “Đây thôn Vĩ Dạ”. Đây là cái nắng mang hơi hướng của hồn người, dường như được gieo rắc, trải đều trên sườn núi. Không tinh khôi, trong trẻo, không dữ dội, chói lòa nhưng ẩn chứa một màu vàng rực lửa. Trong khoảng không vô tận của núi đồi, xuất hiện “cánh chim Chơ Rao” biểu tượng cho thời gian, cho mùa thu. Chúng đang nhao nhác gọi bầy như hốt hoảng, sợ sệt kiếm tìm đồng loại cùng đoàn tụ, cùng hòa hợp. Ở câu thơ này tác giả dùng từ láy “chao chát” là một sự sáng tạo không chỉ gợi sự hoảng sợ mà còn chất chứa sự chanh chua, vật vã để cầu mong được đoàn viên.
          Trong điểm nhấn về thời gian ấy, hiện lên hình ảnh người cha đang đốn củi bao quanh là “muỗi vắt”, người mẹ “dầm mình” trong cái nắng gắt buổi ban trưa. Thật hay, khi tác giả dùng từ “dầm mình” chỉ vẻn vẹn bấy nhiêu thôi mà sự nhọc nhằn, tần tảo, nỗi gian truân của cha mẹ hiện lên mồn một.
Đến khổ thơ thứ hai: “Con chưa hiểu, chưa đỡ đần cha mẹ
                  Chưa làm vui lui bớt nhọc nhằn
                  Chưa thể hái, chưa làm nên quả
                  Như chim non con bước vào đời”.
          Chàng trai chưa đủ lớn, chưa hiểu hết sự đời, chưa đỡ đần những công việc nặng nhọc, chưa làm vui lòng cha mẹ. Cũng chưa thể làm được điều gì, chưa quyết định được hướng đi cho bản thân và cuộc đời mình. “Như chú chim non” bé nhỏ, yếu ớt đang chập chững bước vào đời, bước vào ngưỡng cửa đầy chông gai, bước vào một thế giới lắm điều diệu kỳ và cũng không kém những cám dỗ, cần người dẫn dắt và chỉ đường.  Ở câu thơ thứ hai có sự kết hợp từ và vần độc đáo “Chưa làm vui lui bớt nhọc nhằn”. Chính việc làm có ý nghĩa, chính sự thành đạt của con sẽ làm “lui bớt”, dịu đi nỗi “nhọc nhằn” của những trưa “dầm mình” trong nắng vất vả đốn củi, làm nương của cha mẹ. Hai từ “vui, lui” khiến câu thơ chùn xuống nhẹ tênh như lòng cha mẹ hướng về con, như lòng con tri ân và ý thức được mình phải làm gì để hiếu thuận. Khổ thơ như một sự nhận thức chân thành, sâu sắc về bản thân, về lứa tuổi và việc cần làm lúc này của chàng trai.
                            “ Được đến lớp được về phố biển
Nơi yêu thương bè bạn xa gần
Nhiều dân tộc và người nhiều huyện
Con ngỡ mình bạn cũ tình thân…”
          Từ núi rừng xa xôi, chàng trai bỏ lại sau lưng những nhọc nhằn, đắng cay của hai đấng sinh thành về với phố biển thực hiện ước mơ mong một ngày đền đáp công ơn trời biển ấy. Đến đây, được học tập trong một môi trường mới với những người bạn xa gần thuộc nhiều dân tộc, nhiều huyện khác nhau trong tỉnh. Xa lạ, không chút ruột rà, thân thích nhưng trong anh ngôi trường mới này là nơi yêu thương, che chở, cho anh niềm tin bước vào đời và những người bạn không quen ấy lại gần gũi, thân quen như những người bạn cũ nặng tình thâm.
                          “ Không tiếng sáo, chiêng cồng thôi thúc
Con hóa thành ca sĩ Y Moan
Không đàn Tính  tiếng Then còn gãy khúc
Váy em xòe, khuôn ngực trăng non”
          Được sống ở thành phố, được tiếp cận với nhiều phương tiện, điều kiện học tập thuận lợi. Hàng ngày, không được nghe tiếng sáo, tiếng chiêng cồng của núi rừng thôi thúc nhưng bỗng chốc con trở thành ca sĩ Y Moan được đón chào như viên ngọc quý, như thanh âm trong trẻo giữa bản đàn mà nhạc luật còn nguyên giá trị. Nơi đây, “không đàn Tính, tiếng Then còn gãy khúc”, không có những đêm lễ hội để được nhìn thấy những chiếc váy xòe xinh xắn, những cô gái dân tộc trẻ trung đầy nhiệt thành với những điệu múa thân quen. Nhưng trong anh vẫn hiển hiện những sắc màu, hình ảnh của quê hương, xứ sở. Và rồi, điều kỳ diệu - thanh âm của đời anh xuất hiện thật bất ngờ:                          
“ Đêm hội trại con mơ về cổ tích
  Chàng Đam San chiến thắng nữ thần
  Hồn dân tộc hóa hồn đất Việt
  Em hát bài ơn Bác làng Chăm…”
Đêm hội trại, đêm học sinh chúng con được thể hiện tài năng của mình, được vui chơi thỏa thích với lửa trại tưng bừng. Và cũng trong đêm hôm ấy, bao nhiêu những mơ ước, bao nhiêu những điều thú vị đã chấp cánh cho chàng trai. Anh đã “mơ về cổ tích”, như chứng kiến hình ảnh “Chàng Đam San chiến thắng nữ thần”. Và lúc này, “Hồn dân tộc hóa hồn đất Việt” tình yêu quê hương, đất nước hiện hữu trong chàng trai như một nhân chứng cho nỗi nhớ về xứ sở, gia đình. Thật diệu kỳ trong khoảnh khắc ấy, chàng trai được lắng nghe giọng hát em – trầm ấm, thiết tha với những ca từ trong trẻo của bài hát “Ơn Bác làng Chăm”.
                             “ Năm tháng qua đi kỷ niệm xa xăm
Ai có thể làm thời gian ngừng lại
Có ai bảo học trò vụng dại
Nụ hoa đầu em giữ vẹn nguyên”
          Thời gian qua đi, kỷ niệm tuy xa xăm nhưng vẫn còn đó trong chàng trai những tình cảm mặn nồng sâu sắc dành cho những con người nơi phố biển, nơi anh đã trải qua biết bao những buồn vui, thương nhớ lẫn nỗi buồn thơ ngây, nồng nàn. Xót xa với kỷ niệm, đau đáu với thời gian anh khao khát ai đó có thể làm thời gian ngừng lại, lúc đó anh sẽ không để lỡ những điều đã qua. Và có lẽ trong anh lúc này, nỗi đau về mối tình không trọn vẹn cứ dày xé tâm can: “ Có ai bảo học trò vụng dại
                            Nụ hoa đầu em giữ vẹn nguyên”
          Tuổi học trò thơ ngây, tình yêu tuổi học trò vô tư, trong sáng hồn nhiên không vương chút bụi trần. Nhẹ nhàng quan tâm, chia sẻ những vui buồn thơ dại, vui cùng bạn lúc điểm cao, được thầy khen, bạn quý; đau cùng bạn lúc điểm kém, bị thầy la, gia đình chê trách; cùng nhau vượt qua khó khăn, thử thách cùng hướng đến tương lai với những mơ ước, khát vọng đẹp.
Không vụng dại, không giản đơn nhưng vẫn giữ đúng chuẩn mực của lứa tuổi hồng chân thành và sâu sắc. Ở câu thơ cuối, tác giả viết “Nụ hoa đầu em giữ vẹn nguyên”, ý đồ khá hay song nếu viết như thế, câu thơ không thoát hết ý nghĩa của tình yêu, “nụ hoa đầu” ấy phải chăng là kỷ vật của tình yêu hay đơn giản chỉ là nụ hoa anh tặng em ngày mình quen nhau? Em vẫn giữ nó bên mình, vẫn trân trọng như tình yêu ta vẹn nguyên như thuở ban đầu? Nếu cụm từ “nụ hoa đầu” được thay bằng “Nụ hôn đầu em giữ vẹn nguyên” thì ý câu thơ sẽ thanh thoát và thuyết phục hơn. “Nụ hôn đầu” là bằng chứng của tình yêu. Nói như vậy, không có nghĩa là hướng về cái bản năng, không phải hướng học trò yêu theo kiểu buông thả bởi tình yêu không chỉ đơn thuần là cái nhìn âu yếm, cái cười sẻ chia mà đó còn là niềm tin, sự khẳng định cho tình yêu đúng nghĩa với lứa tuổi. 
                            “ Con đã đi xa khắp chốn khắp miền
Vẫn nhớ về trường, nhớ thầy cô, nhớ lớp
Nhớ dáng hình em, nhớ lời em hát
Con một lòng xin mẹ, mẹ ơi.”
            Ai cũng bảo rằng “Tình tuổi nhỏ nên tình người rất vội”, tình yêu tuổi học trò chẳng qua là sự cảm phục, mến mộ một tính cách, đặc điểm nào đó từ người bạn khác giới chứ chẳng phải là tình yêu đúng nghĩa. Nhưng với em, đó là thứ tình yêu tuyệt vời và trong sáng nhất. Tình yêu ấy thật hồn nhiên chẳng vướng chút lợi danh, thực dụng, không bị chi phối bởi yếu tố hình thức hay kinh tế. Nhưng cũng phải công nhận một thực tế là rất hiếm có mối tình thời học sinh được tiến xa hơn mà hầu như đều tan vỡ theo kiểu:
                          “Em ơi! Tình chỉ đẹp khi còn dang dở
                            Đời mất vui khi đã vẹn câu thề”
          Ở bài thơ này, những đấng sinh thành của chàng trai cũng không thoát ra khỏi quan niệm ấy của rất nhiều người trong xã hội. Một chàng trai dân tộc Êđê yêu tha thiết cô gái người dân tộc Tày không được cha mẹ ưng thuận, chàng biết làm gì ngoài việc khẳng định tình yêu của mình là chân thật. Ở cái tuổi “Ăn chưa no, lo chưa tới” chàng trai có dám chống lại hay bất chấp sự phản đối của gia đình để sống trọn vẹn cho tình yêu của mình? Chàng trai đã “đi khắp chốn khắp miền” để lãng quên mối tình ấy nhưng tình yêu gắn chặt trong tâm trí “càng cố quên thì lại càng nhớ” và nỗi nhớ như sát muối vào lòng khi kỷ niệm cứ hiện về trong anh.
                         “Vẫn nhớ về trường, nhớ thầy cô, nhớ lớp”
          Nhớ da diết kỷ niệm trường xưa, thầy cô và bè bạn. Nỗi nhớ ấy làm nền, là bức bình phong cho một nỗi nhớ còn lớn lao, luôn đeo đẳng trong anh đó là nỗi nhớ về em – nhớ dáng hình, nhớ lời em hát. Tất cả như khắc sâu vào tim không thể tách rời. Với điệp từ “nhớ”, chàng trai đã khẳng định với mẹ tình yêu ấy có ý nghĩa thế nào với cuộc đời mình, bày tỏ, cởi mở không một chút rụt rè mong tìm thấy sự đồng cảm của mẹ, để mẹ không chỉ tác hợp cho tình anh mà còn vui vẻ chúc phúc cho tình yêu con trẻ. Những dòng nhớ ấy kết hợp với nhau nhằm lay động, đánh vào tâm tình của mẹ, là bước chuẩn bị cho một lời van xin, thỉnh cầu đầy trân trọng, chân thành.
                         “ Con một lòng xin mẹ, mẹ ơi!”
          Người ta thường nói “Trên đời không có gì trọn vẹn bằng sự bất hạnh”, như vậy có nghĩa là hạnh phúc thật sự rất khó trọn vẹn. Liệu chàng trai có thuyết phục được gia đình? Liệu tình yêu của họ có đến được với bến bờ của hạnh phúc hay không? Câu trả lời phụ thuộc vào yếu tố tình yêu giữa họ lớn đến mức nào? Hành động và con đường chinh phục của họ ra sao?
          Quả thật, tình yêu có sức mạnh vô cùng nếu đó là tình yêu chân thành, xuất phát từ trái tim, xuất phát từ ước vọng được bên nhau, chia sẻ, được bù đắp bằng tình yêu thương thật sự. Không ai có thể cắt đứt tình yêu của chàng trai với cô gái, trừ phi chàng trai không đủ sức để chứng minh cho gia đình thấy được rằng: “Hình thức không quan trọng, địa vị xã hội không quan trọng. Điều có ý nghĩa trong anh lúc này là sự dịu dàng, tâm hồn trong sáng, sự hiền lành và tình yêu của cô gái với anh”. Nỗ lực phấn đấu cho tình yêu của mình đến một ngày nào đó những bậc làm cha mẹ sẽ cảm thông và ưng thuận. Tình yêu trải qua thử thách mới thực sự vững bền và vĩnh cửu.
          Đó là những cảm nhận của em khi đọc bài thơ của thầy. Em không biết có đúng với ý đồ sáng tác của thầy không nữa? Nhưng dù sao với bài thơ này, thầy đã cho em biết thêm một chân lý nữa trong tình yêu. Những gì em cảm nhận là chân thành, không phải khen cho qua chuyện. Tuy nhiên, nó chỉ mang tính chủ quan và bản thân em cũng chưa trải nghiệm nhiều trong tình trường mặc dù chỉ toàn thất bại trong tình yêu. Nếu có gì không đúng thầy hãy trao đổi thêm với em nha. Đây cũng là cách giúp em bồi dưỡng, rèn luyện thêm chuyên môn của mình. Em cảm ơn thầy đã tin tưởng và tạo điều kiện cho em trong suốt thời gian qua. Thầy không chỉ là một người thầy mà còn là người bạn lớn đối với em. Chúc thầy sức khỏe và sáng tác nhiều hơn nữa những tác phẩm có ý nghĩa. Em chờ sự phản hồi từ phía thầy. Tạm biệt thầy!
                                                  Trần Thị Phận( GV Lê Trung Kiên)
         







                          

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

ảnh tư liệu

TRAO BẰNG KHEN CỦA THỦ TƯỚNG CHÍNH PHỦ CHO CÔ NGUYỄN THỊ NGỌC ÁI (P.HT)

ảnh tư liệu

TRƯỜNG LÊ TRUNG KIÊN NHẬN HUÂN CHƯƠNG LAO ĐỘNG HẠNG BA
         Ông Lê Kim Anh ( P.Chủ tịch tỉnh ) trao huân chương lao động hạng ba cho trường Lê Trung Kiên

Cảm xúc của học sinh 12

TÌNH CẢM ĐỐI VỚI TRƯỜNG CỦA HỌC SINH LỚP 12
                                Quên sao được giọng thầy trăn trở
                                 Để mái đầu ngày một bạc thêm
                                 Nhớ sao giọt nắng bên thềm
                                 Hoàng hôn chắp cánh êm đềm chân mây
                                 Mai sau nắng lại về đây
                                Trường xưa còn đó chất đầy nhớ thương .
                            Đào Tô Giang
“Nhìn về ngôi trường trước mắt. Tôi thầm nhủ nó chính là một người bạn hiền,suốt bao năm tháng cùng tôi học tập.Từ hồi tôi mới từ một buôn làng xa xôi trở về thì giờ đây tôi đã trở thành một nữ sinh lớp 12 và đặc biệt sắp bước tiếp vào cánh cửa tương lai-cánh cửa Đại học thì ngôi trường kia sẽ là bạn,mãi là bạn, chỉ khác một điều nó sẽ đưa tôi về với những kỷ niệm đẹp bên thầy cô,bên bạn bè.Để từ đó biết trân trọng và nâng niu hai tiếng thiêng liêng ƠN THẦY.”  
Bài thơ:      TỜ GIẤY BÁO THI TRÚNG TUYỂN
Tờ giấy báo thi trúng tuyển               Tờ giấy báo thi trúng tuyển
 Ngày mai con đến giảng đường        Nhỏ nhoi như một bàn ta
 Trang vở mười hai năm học            Đồng tiền con mang đến lớp
 Còn in nét bút thân thương             Cha không thể đếm một ngà


 Cha vui sao lòng ít nói                      Tờ giấy báo thi trúng tuyển
 Lấy khăn lau giọt mồ hôi                 Đè lên để gió đừng bay.
 Giảng đường còn năm năm học
Gian nan đâu dễ nói lời

                                                                    Hoàng Văn Việt