Thứ Bảy, 17 tháng 12, 2011

Bài đăng tập san

TIẾNG RAO
Biển ban mai ánh lên những tia nắng màu hồng . Dọc đường Trần Phú tiếng bước chân rậm rịch của người đi bộ, người đi tắm biển, xen lãn tiếng cười nói của người lớn, tiếng kêu, tiếng reo hò của con trẻ. Trong cái không gian, cái âm thanh quen thuộc đó của ngày thường tôi chợt nghe tiếng rao của em.Với dáng đạp xe tất bật,chiếc áo màu sãm,cái khăn che gần kín hết mặt.Tôi vẫn nhận ra em cô học trò ngày nào tôi gọi em lên bảng trả bài.
  Năm tám lăm em tốt nghiệp lớp 12, đất nước mình nghèo.Em không đi học tiếp, sợ không đủ tiền học và câu hỏi học rồi liệu làm có đủ ăn không?cứ day dứt em mãi, một mình em bươn chải và em trở thành cô hàng bún.
    Hai mươi lăm năm đã qua bạn bè thân quen của em hồi ấy bây giờ đa số là giáo viên và có việc làm ổn định, trong cơ chế thị trường đời sống đã khấm khá hơn. Có người nay đã trở thành cán bộ chủ chốt của một trường, một đơn vị,người trở thành nhà doanh nghiệp. Mình em vẫn còn vất vả,giá mà ngày ấy nếu em ý thức được dù nghèo khổ nhưng phải học để có một cái nghề.Em vượt qua khó khăn vượt qua định kiến của gia đình về nghề giáo, nay chắc em không còn phải sống cảnh bây giờ.
    Gặp em tôi còn bắt gặp ánh mắt hiền dịu khi tôi cho em điểm 10 hồi ấy. Em không oán trách số phận.Em vẫn tần tảo với chiếc xe đạp và tiếng rao mỗi buổi sáng, chắt chiu góp nhặt từng đồng để nuôi con ăn học. Và rồi một phần thưởng xúng đáng đã đến với em. Cậu con trai của em đã đỗ thủ khoa vào trường Đại học Kiến trúc. Cuộc đời thật sự đã bắt đầu mĩm cười với em, với cả gia đình em. Riêng tôi một giáo viên dạy Toán cho em hai năm lớp 11,12 vẫn mãi cầu mong em hạnh phúc và không còn tiếng rao buồn tội nghiệp vào mỗi buổi sáng.
( NGÔ MINH HÒA-Bài đã đăng trong tập san 50 năm của trường THPT Nguyễn Huệ) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét