Thứ Hai, 21 tháng 11, 2011

Mùa mưa năm 2011




ĐÔNG HÒA SAU MÙA LŨ


                Bút kí

Mùa lũ ở Đông Hòa năm nay đến muộn hơn mọi năm. Phải đến những ngày đầu của tháng 11 dương lịch mới có những trận lụt lớn. Dù đến muộn nhưng nhiều người vẫn nói rằng lụt năm nay rất lớn và kéo dài, xấp xỉ đạt đỉnh lũ của năm 1993. Nhìn những cánh đồng chạy dọc theo Quốc lộ 1A từ bùng binh Phú Lâm đến chân Đèo Cả  chỉ thấy mênh mông là nước. Thật không may cho những chú chim nào trong những ngày lũ lụt phải bay qua cánh đồng muốn tìm một chỗ để đâụ. Tất cả bờ vùng, bờ thửa đều bị ngập lụt, kể cả các trục đường lớn của huyện cũng bị sạt lỡ gần 20km. Xã Hòa Tâm năm trước cơn bão số 6 đã thổi bay đi hàng chục ngôi nhà, năm nay Hòa Tâm lại phải oằn mình lên để chống chọi với lũ. Trên 19,11 tỉ đồng là con số tổng thiệt hại của huyện Đông Hòa. Thương đau nhất là 3 người bị nước lũ cuốn trôi, hàng ngàn hộ dân tất cả sản nghiệp đều đổ vào hồ nuôi tôm nay trở thành trắng tay, gánh nặng nợ nần, hàng trăm triệu đồng biết đến bao giờ mới trả hết. Con số cụ thể là 8148 hộ dân với 23527 nhân khẩu cần cứu đói, các đồng chí lãnh đạo Huyện còn phải đau đầu để tìm phương án giải quyết. Thế nhưng, trong cái rủi cũng có cái may, các trường học của Đông Hòa năm nay lại không bị thiệt hại gì nhiều và không có học sinh nào phải bỏ học vì gia đình bị ngập lụt hoặc thiếu ăn, thiếu mặc. Về thăm Phòng Giáo dục Đông Hòa, chúng tôi được các thầy cô giáo vui vẻ kể lại: nói đến giáo dục, văn hóa, văn nghệ là anh Sáu Long “chịu chơi” lắm. Anh luôn hết mình vì giáo dục. Sợ chúng tôi không tin, thầy Chánh trưởng phòng Giáo dục nói thêm: về xây dựng cơ sở vật chất và xây dựng trường học đạt chuẩn Quốc gia có thể nói Đông Hòa là số một. Toàn tỉnh chỉ có 13/96 trường THCS đạt chuẩn Quốc gia thì Đông Hòa đã có 6/10 trường, chiếm gần một nửa của tỉnh. Mười một trường tiểu học đạt chuẩn Quốc gia, chiếm 50% số trường tiểu học của Đông Hòa.Đặc biệt, toàn tỉnh chỉ mới có một trường THPT duy nhất đạt chuẩn Quốc Gia cũng thuộc về Đông Hòa. Không những đạt chuẩn Quốc Gia mà trường THPT Lê Trung Kiên còn được nhận Huân chương lao động hạng Ba của Chủ tịch Nước trao tặng trong ngày 19/11/2010. Công tác xã hội hóa giáo dục, huy động sức dân xây dựng các trường học Đông Hòa đã có kinh nghiệm từ những ngày còn ở chung huyện Tuy Hòa. Đến nay, hầu hết các trường THCS đã được kiên cố hóa, 9/10 xã có trường THCS 2 tầng, chỉ còn xã Hòa Tâm nằm trong vùng dự án phải di dời nên không thực hiện. Với kết quả trên, với trách nhiệm là Chủ tịch, chủ tài khoản của Huyện, trong nhiệm kì trước, nay là Bí thư thì các thầy cô giáo đã hiểu được tâm nguyện của Anh Sáu.
Tạm biệt thầy Chánh và các thầy cô giáo, chúng tôi đến thăm một số hộ gia đình của xã Hòa Tâm bị ngập lụt năm nay. Nhìn các vật dụng trong nhà còn loang lổ những vết ẩm mốc mới được sắp xếp lại, với ánh mắt đượm buồn và nét mặt còn hằn lên những vết lo âu của chủ nhà chúng tôi rất ái ngại. Thế nhưng, khi chúng tôi hỏi về công tác cứu trợ thì họ rất vui vẻ. Là một Huyện trong hai năm 2009 và 2010 bị thiệt hại khá nặng về thiên tai. Thắng lợi của Đông Hòa là giữ được lòng tin của dân. Năm trước, việc giải quyết các khoản cứu trợ còn có những điều sơ suất, năm nay, người dân đã rất phấn khởi. Đồng chí Tuấn Anh, Chánh Văn phòng Huyện ủy còn cho chúng tôi biết: Đông Hòa đã tổng kết 4 năm Cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” có 22 tập thể và 40 các nhân được khen thưởng. Trong số đó có những đồng chí là Bí thư, Phó Bí thư, Chủ tịch UBND các xã, có những đồng chí đã đội mưa đội gió cùng với nhân dân tìm cách chống đỡ với bão lụt như các xã Hòa Tâm, Hòa Vinh, Hòa Xuân Tây. Anh còn hồ hởi nói: cứ nghĩ là lũ lụt như vậy thì các chỉ tiêu kinh tế đạt được của Đông Hòa năm nay sẽ không vượt qua được năm 2009. Thực tế, các ngành sản xuất công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp, xây dựng và thương mại - dịch vụ đều tăng trên 19%. Chỉ có ngành nông – lâm – ngư nghiệp so với năm 2009 tăng ít hơn, nhưng cũng vượt trên 9%.
Rời khỏi mấy hộ gia đình bị ngập lụt ở xã Hòa Tâm chúng tôi đi về phía con đường Phước Tân – Bãi Ngà. Đập vào mắt chúng tôi trước tiên là khu tái định cư của xã Hòa Tâm phục vụ cho dự án nhà máy lọc dầu được quy hoạch và xây dựng mang dáng dấp một khu phố mới của Thành phố Tuy Hòa. Đây là con đường được mệnh danh là “nữ hoàng sắc đẹp” của Đông Hòa. Một bên là màu xanh thẫm của biển cả, được điểm tô bởi các nét chấm phá của màu sắc các tàu thuyền đánh cá khi xanh, khi đỏ, khi vàng. Một bên là màu xanh của cây cối với núi non hùng vĩ. Thỉnh thoảng chúng tôi còn nhìn thấy những cây sộp cành lá xum xuê, đây là loại cây hiện nay được nhiều người ưa thích và chọn làm cây cảnh. Thầy Toàn giáo viên trường Lê Trung Kiên nói với chúng tôi, rừng ở đây còn nhiều cọp lắm. Tôi nghĩ loài thú ăn thịt dữ dằn này nay đã trở thành một loài động vật quý hiếm. Cách đây khoảng ba bốn mươi năm thì thầy Toàn nói đúng. Ngày đó còn truyền tụng câu thành ngữ: “cọp Khánh Hòa, ma Bình Định” mà ở đây thuộc vùng giáp ranh giữa Khánh Hòa và Phú Yên. Hồi nhỏ, tôi cũng từng được nghe kể chuyện  có chiến sĩ bộ đội của ta bị cọp tấn công phải chạy quanh cây cổ thụ để tìm cách đánh lại. Nay thì sự khai thác rừng cùng với sự phát triển dân cư quá mạnh, nếu còn cọp chúng cũng lên Tây Nguyên hết rồi. Từ con đường này, chúng tôi đứng ngắm Mũi Điện, mọi người đều rất thán phục sự kì diệu của thiên nhiên. Cạnh Mũi Điện là cảng Vũng Rô, một địa danh gắn liền với các chuyến tàu không số chi viện cho Miền Nam đã đi vào lịch sử dân tộc. Tương lai cảng Vũng Rô có thể là một cảng thương mại không chỉ riêng cho Phú Yên, mà còn cho các tỉnh phía nam Miền Trung và Tây Nguyên.
Chừng khoảng ba giờ chiều, chúng tôi lên đến đỉnh của con đường rẽ từ Quốc lộ 1A đến cảng Vũng Rô, ngước nhìn ngọn núi Đá Bia đã bị mây mù che khuất gần hết một nửa càng tăng thêm vẻ đẹp huyền bí. Tôi đã từng được nghe anh Tường Văn ở Đài phát thanh Phú Yên đọc mấy câu thơ của Bình Nguyên Chương nói về cảnh đẹp ở đây:
“Có một Đá Bia bên chân Đèo Cả
Mượn nước Biển Hồ làm ánh gương soi
Mượn nắng Vũng Rô đi vào hoa cỏ
Thăm những ngôi trường rộn rã niềm vui”
Đến nay, sau lũ lụt,đứng giữa lưng chừng đèo thấy được cảnh sắc thiên nhiên, cảm nhận được sức trỗi dậy của Đông Hòa tôi mới thấm thía  hết ý nghĩa của câu thơ.
Mặt trời gần khuất dãy núi phía xa.Chúng tôi quay về bến cảng, cũng là lúc các thuyền đánh cá bắt đầu cập bến. Các cô gái là người nhà của ngư dân vội vã quang gánh đi ra. Gió từ biển thổi vào khá mạnh, làm các mảng quần áo phía trước như dán chặt vào người các cô, hiện rõ khuôn ngực tròn đầy và cặp đùi chắc lẵn. Anh Huyền, Biên tập viên của Đài truyền thanh Huyện quay lại nói vui với thầy Toàn: Người ta bảo  “gái La Hai” nhưng em thấy gái Vũng Rô cũng đẹp đấy chứ. Nếu có công ty du lịch tổ chức cho các cô làm việc thì cũng có thể hái ra tiền. Trong tôi chợt nghĩ: Đông Hòa quả là một vùng quê thật giàu tiềm năng.

                                                                               Ngô Minh Hòa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét