THIỆN TÂM CỦA THẦY GIÁO
Ngày 28/9/1982 Chính phủ ban hành quyết định 167/NĐ-CP lấy ngày 20/11 là ngày nhà giáo Việt Nam . Ngày các cấp Đảng và chính quyền, hội Cha mẹ học sinh và các lực lượng xã hội quan tâm đến các thầy, cô giáo. Đó là văn bản mang tính pháp định về ngày nhà giáo.
Tuy nhiên đối với dân tộc Việt Nam với truyền thống tôn sư trọng đạo có từ thời xa xưa. Có thể nói nôm na là: Tôn sư là tôn kính thầy giáo, tôn trọng đạo lý. Coi trọng việc học. Chính vì vậy mà cách đây hàng ngàn năm từ thời nhà Lý chúng ta xây dựng Văn miếu Quốc Tử Giám. Vừa là trường Đại học đầu tiên của cả nước vừa là nơi thờ “Khổng tử” người thầy của đạo Nho. Còn các bia đá là khắc ghi những người học giỏi đỗ đạt tiến sĩ, tài năng và đức độ. Lịch sử còn ghi danh các thầy giáo như thầy Chu Văn An người thầy đầu tiên của nền giáo dục Việt Nam vào thời nhà Trần chuyên dạy chữ Nho ở trường Quốc Tử Giám cho con Vua và các vị quan lại trong nước. Thầy đã từng dâng tờ“Thất trảm sớ” xin vua chém bảy tên nịnh thần phản dân hại nước với mong muốn Hưng quốc An dân. Thầy Nguyễn Bỉnh Khiêm: Người thầy toàn diện với lời sấm: “Hoành sơn nhất đai vạn đại dung thân” (tức là một dải Hoành sơn có thể gây dựng cơ nghiệp được vài trăm năm), giúp đoan quận công Nguyễn Hoàng (sau này là chúa Nguyễn) đưa quân vào phía Nam, mở phủ Phú Yên và các đời hậu thế tiếp tục mở mang bờ cõi. Thầy Nguyễn Thiếp đã giúp vua Quang Trung mưu đồ cơ nghiệp. Thầy Nguyễn Đình Chiểu dù đui mà giữ đạo nhà:
Chở bao nhiêu đạo Thuyền không khẳm
Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà.
Đặc biệt thầy giáo Nguyễn Tất Thành là Bác Hồ kính yêu đã từng dạy học ở trường Dục Thanh Phan Thiết. Bác là người thầy lỗi lạc của dân tộc Việt Nam với phương pháp dạy học đặc sắc: đi vào cái cụ thể thiết thực giúp học sinh đạt hiệu quả cao trong thời gian ngắn nhất. Và biết bao nhiêu thầy giáo trong suốt chiều dài lịch sử có thầy là quan thanh liêm như thầy Nguyễn Khuyến . Có thầy là nhà lãnh đạo Cách mạng như: Thủ tướng Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyễn Giáp và rất nhiều thầy giáo đã anh dũng hy sinh trong hai cuộc chiến tranh vệ quốc.
Dân gian ta thường ví nghề thầy giáo như người đưa đò. Mỗi lớp học sinh đi qua là một Chuyến đò. Có người thành danh, thành đạt cũng có người trở về với một nắng hai sương. Và con người sinh ra thì phải đi học, ai cũng từng nghe tiếng ru ầu ơ của mẹ đó là quy luật của muôn đời:
Ai không qua một Chuyến đò
Ai không thương cảm câu hò mẹ ru.
(Ngô Minh Hòa)
Thế nhưng nghề thầy giáo cũng có cái vất vả, cái khó nhọc của người làm thầy. Áp lực về học trò về những lỗ hỏng kiến thức của một số em khó lòng lấp đầy lên được nhất là khi chấm bài kiểm tra gặp nhiều bài yếu kém cảm thấy hụt hẫng.
Từng chồng bài chấm xếp đầy
Chấm xong tóc bạc rụng đầy trang văn.
(Thái Dương Liễu)
Biết vậy nhưng các nhà giáo vẫn tâm huyết hết lòng thương yêu học trò. Trong cuộc hội thảo về đổi mới phương pháp giảng dạy tại trường PT/ DTNT tỉnh có rất nhiều ý kiến cho rằng:Không nên nhìn học trò qua lăng kính của bộ môn mình và đòi hỏi quá khắt khe về họ. Phải đối xử với các em bình đẳng và động viên các em học .
Cuộc vận động học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh do Đảng ta chỉ đạo đến nay vừa tròn 5 năm.Nếu nhìn những thành quả đạt được của đất nước và nếu quan niệm yếu tố quyết định là con người thì không ai phủ nhận sự đóng góp của ngành Giáo dục –Đào tạo, của các thầy cô giáo.Nhưng nếu chúng ta hình dung dư luận của đời sống xã hội giống như mặt biển khi nào cũng gợn sóng lao xao thì Giáo dục- Đào tạo là vùng biển ồn ào dữ dội nhất.Những giải pháp về đổi mới chương trình,về thay sách giáo khoa, đổi mới phương pháp, về đổi mới thi cử, về chiến lược đến năm 2020,v.v.Vẫn còn nhiều ý kiến trái ngược nhau.
Có một điều mà các thầy giáo xưa làm được, trong những năm chiến tranh chúng ta làm tốt, đến nay trong phát biểu của các đồng chí lãnh đạo ngành ,các cuộc vận động của Công đoàn Giáo dục- Đào tạo cũng thường nêu ra đó là phẩm chất ,là cách đối xử của nhà giáo với học sinh.Thiết nghĩ đó chính là thiện tâm của nhà giáo.Nếu có thước đo được sự trăn trở của thầy giáo khi chấm bài và các giải pháp khắc phục,nắm bắt được cách đối xử công bằng, lòng nhân ái của thầy giáo với học sinh và có ý kiến khen chê đúng mực.Tổng quát hơn là trong cách đánh giá nhà giáo cần chú trọng về chữ “Tâm” như cụ Nguyễn Du từng dạy: “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”.Đối với các thầy cô giáo có lẽ đó cũng là tiêu chí quan trọng nhất trong cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Nếu làm được vậy chắc chắn sẽ giảm đi rất nhiều học sinh yếu kém và sẽ không còn hiện tượng giáo viên bắt ép học sinh học thêm.Hệ quả là sẽ giảm đi rất nhiều dư luận không tốt về Giáo dục –Đào tạo.
Tháng 11 năm 2011
Ngô Minh Hòa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét