Thứ Tư, 30 tháng 11, 2011

Ngày thương binh liệt sỹ

TIẾNG GỌI TÂM LINH

Tết năm 2009 tôi về quê ăn tết.Trước ngày ba mươi xứ Nghệ quê tôi gió mưa tầm tã, hơi lạnh cảm giác như luồn qua các kẽ hở của áo quần thấm vào da thịt.Sáng mồng một tôi xuống đến ga Vinh thì trời chỉ còn lất phất mưa phùn. Từ ngày mồng hai về sau trời vẫn còn âm u nhưng không còn hạt mưa nào nữa.Khoảng từ chín giờ sáng đến hai giờ chiều thi thoảng lại có những ánh nắng vàng nhạt nhưng cũng đủ làm không khí ấm lên, cơ hội cho mọi người đi thăm chúc tết người thân. Nhà mẹ tôi đón gia đình anh Trung ở quê ra chơi. Biết tôi ở Phú Yên, anh Trung rất mừng. Anh kể chuyện anh Ngọc là anh ruột, con đầu của dì Cự.  Năm 1964 học vừa hết cấp ba là anh xung phong đi bộ đội rồi hy sinh năm 1968 tại Hòa Thắng, nhưng mãi đến năm 1976 gia đình mới nhận được giấy báo tử. Đầu năm 2006 lúc này dì Cự tôi rất yếu, dì đã gọi anh Trung lại nói: “Đêm nào dì cũng nằm mơ thấy anh Ngọc nằm bên mương nước đòi dì đem anh về. Nếu anh Trung không đưa được hài cốt anh Ngọc về thì dì không an tâm nhắm mắt”. Nghe đến đây tự nhiên tôi như có một luồng điện lạnh chạy dọc theo sống lưng. Tôi nhớ lại những ngày tôi còn ở khu tập thể trường Trần Quốc Tuấn vợ tôi thường kể nhiều đêm vợ tôi thấy có một người mặt mày lấm lem bùn đất cứ đứng đầu giường nói: “Hà, Hà đưa anh về”. Vợ tôi thức tôi dậy kể lại sự việc. Tôi vốn là giáo viên Toán, tin vào khoa học tự nhiên, với lại thấy vợ tôi ốm yếu nên đã nói:
- Tại em mệt nên có ảo giác như vậy.
   Anh Trung nói với tôi:
- Chú vào trong đó cố gắng tìm, anh cũng sẽ thu xếp vào một chuyến.
   Tôi nhận ở anh Trung hai tờ giấy phô tô của cơ quan quân sự tỉnh Nghệ An thông báo cho gia đình về trường hợp mất tích của anh Ngọc. Lúc này tôi đã chuyển công tác sang trường Lê Trung Kiên, đã ba lần tôi quay về Hòa Thắng tìm hiểu qua chính quyền địa phương qua học sinh cũ nhưng chỉ nghe nói những năm chiến tranh có những ngôi mộ tập thể, rất nhiều bộ đội được bà con chôn cất tử tế nhưng hỏi tên Lê Xuân Ngọc thì không ai biết.
   Tết năm 2011 tôi về thưa chuyện với anh Trung về việc không tìm được mộ. Anh Trung nói:
- Anh đã tìm ra hướng giải quyết, nay ở Nam Đàn có một chỗ tìm mộ liệt sĩ hay lắm.
   Từ Tết đến nay đã hơn sáu tháng tôi  phải chuyển công tác. Công việc bàn giao ở trường cũ nhận nhiệm vụ ở trường mới, rồi chuẩn bị cho các em thi tốt nghiệp mười hai, xét tuyển vào lớp mười,v.v. Tôi quên mất những điều anh Trung đã nói. Mãi đến đầu tháng bảy tôi nhận được điện thoại của chị Trâm vợ anh Trung nói là đã tìm được mộ và nhờ tôi đi giải quyết chế độ trợ cấp di chuyển hài cốt liệt sĩ. Theo lời kể của chị Trâm thì anh Ngọc đã gặp chị, anh trách vợ tôi không tìm gặp anh, trách anh Trung không cho anh về sớm để gặp mẹ. Dì Cự tôi mất năm 2007.
   Cầm tập hồ sơ của anh Trung gửi, tôi đã đến gặp sở lao động thương binh xã hội của tỉnh, họ yêu cầu tôi phải lên cơ quan quân sự huyện Phú Hòa để bổ sung hồ sơ. Rất may lúc tôi lên các thành viên của ban chính trị đều có mặt đông đủ. Cậu Thành là học sinh cũ của tôi người tham gia trực tiếp vào việc tìm kiếm ngôi mộ đã dẫn tôi đến chỗ khai quật. Lúc này là gần mười giờ ánh nắng rất gay gắt nhưng nhờ kênh KN1 đầy nước và các ruộng lúa chạy dọc theo kênh đang thời kì sinh trưởng, những chiếc lá xanh non lất phất trước gió khiến tôi cảm thấy rất mát mẻ. Mộ của anh Ngọc nằm bên bờ ruộng cách bờ kênh khoảng năm mét. Theo lời của cậu Thành phải đến sau bảy người đào từ sáu giờ sáng đến mười một giờ trưa và sâu đến hai mét mới tìm được hài cốt. Nhìn cái hố sâu nay đã ngập nước với những cỏ rác của nông dân làm ruộng trôi vào, bất giác tôi nhớ đến hai câu thơ của Hữu Thỉnh về người anh trai của mình:
Anh không giữ cho mình dù chỉ là ngọn cỏ
Đồi thì rộng anh không vuông đất nhỏ.
Tôi nhớ lại hình ảnh của dì Cự tôi trước lúc ra đi gọi tên anh Ngọc và lời dặn dò của dì với anh Trung.
      Tôi có hai người thân một người là cậu Hóa con của ông cậu em bà ngoại tôi, một người là bác Thiết  cạnh nhà tôi ở thành phố Vinh. Hai người đều vào sinh ra tử ở chiến trường Phú Yên những năm chống Mỹ. Cậu Hóa  là thương binh chiến đấu ở Sơn Hòa bị địch bắt năm 1968, bị đày ra Côn Đảo, đến năm 1973 mới được trao trả. Bác Thiết bị thương cụt một chân tại một trận đánh ở núi Sầm Hòa Trị. Cả hai người đều rất quý mến Phú Yên đều ca ngợi tấm lòng của nhân dân che chở đùm bọc những lúc khó khăn gian khổ. Năm 2005 câu Hóa quay lại thăm chiến trường xưa. Cậu mừng cho tôi đã được công tác và trưởng thành ở Phú Yên.
  Chắc vong linh của anh Ngọc cũng  đồng cảm với cậu Hóa và bác Thiết .
                                                         Tuy Hòa  tháng 7 năm 2011
                                               NGÔ MINH HÒA



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét