Thứ Hai, 6 tháng 2, 2012

Bài văn của con gái

NGƯỜI BẠN THÂN CỦA TÔI

Lan là người bạn thân của tôi từ bé. Nhà lan nghèo lắm, bố bạn ấy lại mất sớm, thế nên nhà chỉ còn hai mẹ con dựa vào nhau mà sống.Vậy mà Lan lại học rất giỏi,là người con hiếu thảo, một cán bộ Đoàn gương mẫu.Thế nhưng tôi và Lan đã từng có lúc giận nhau.
 Chuyện xảy ra từ hồi năm lớp 9,khi ngày 20-11 đang đến gần. Tôi nảy ra kế hoạch rủ Lan cùng một số bạn đi thăm các thầy cô giáo nhân dịp 20-11, tôi biết rằng Lan sẽ không nhận lời mời của tôi bởi vì bạn ấy không đủ tiền để mua quà tặng thầy cô, nhưng tôi đã khuyên bạn bằng lí lẽ cho bạn ấy hiểu và cuối cùng Lan đã nhận lời mời của tôi.Hôm đó, đúng tám giờ cả bọn tập kết đúng chỗ hẹn đông đủ chỉ trừ mỗi Lan là không đến. Tôi quyết định chờ Lan, nhưng mãi mà Lan vẫn không đến. Sau đó chúng tôi đành đi thăm thầy cô mà không có Lan. Tôi cảm thấy rất tức giận vì thái độ của Lan.Nhưng do bạn ấy là người bạn thân nhất với tôi nên tôi đã nhẫn nhịn chờ lời giải thích từ phía Lan. Và thế rồi hai tuần trôi qua một cách yên ả, thì vào một buổi chiều kia là sinh nhật tôi, tôi rất mong bạn ấy sẽ đến và sẽ giải thích cho tôi vì sao bạn ấy lại không đi thăm các thầy cô. Nhưng rốt cuộc cả buổi sinh nhật Lan không hề tới. Lan thật sự làm cho tôi cảm thấy rất buồn, bởi xưa nay chưa bao giờ bạn ấy lại thất hứa với tôi như vậy, vì Lan là một người có lòng tự trọng cao, bạn ấy luôn giữ lời hứa với bạn bè cho dù đó là điều nhỏ nhất. Vì thế tôi đã to tiếng với Lan mà không thèm nghe một lời giải thích của bạn ấy và cũng từ đó tình cảm bạn bè của tôi và Lan bị sứt mẻ. Chúng tôi không còn chơi thân với nhau như trước nữa. Rồi một buổi sáng nọ tôi tới trường mà không thấy Lan đâu, sau đó tôi mới hay Lan đã chuyển trường theo cô chú về quê do mẹ Lan bị ốm nặng. Mẹ Lan ốm đúng vào dịp 20-11 thành ra bạn ấy không thể  đi cùng bọn tôi và cũng không đến sinh nhật tôi. Khi vở lẽ tất cả những khúc mắc của tôi và Lan, tôi cảm thấy thật sự có lỗi với Lan. Là một người bạn thân của Lan đáng lẽ ra tôi phải là người  biết rõ bạn ấy hơn ai hết, lúc đó thật sự tôi cảm thấy rất hối hận và muốn xin lỗi Lan  nhưng tất cả đã quá muộn Lan đã ra đi, mà tôi thì không biết một tí gì, phải chăng tôi đã tự đánh mất một người bạn thân của mình, càng nghĩ về điều này tôi càng mong sao tôi có thể tìm thấy Lan. Và rồi điều ước của tôi cũng thành hiện thực. Nhân dịp Lan về trường cũ làm một số thủ tục chuyển trường, tôi đã gặp Lan và xin lỗi vì sự thiếu suy nghĩ của tôi lúc đó, thế rồi chúng tôi lại trở thành đôi bạn của nhau như xưa. Tình bạn thân giữa tôi và Lan ngày càng khăng khít mà không ai có thể chia rẽ. Mỗi khi nhớ về lỗi lầm xưa tôi càng cảm thấy trân trọng tình bạn thân giữa tôi và Lan.
***Đây là bài tập làm văn từ ngày còn học lớp 10 của con gái. Bài được cô giáo cho 8 điểm. Về ý thì được nhưng câu văn chưa thật sự trôi chảy.   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét