Thư của học trò:
Hòa Quang Bắc,14-03-2008
Hòa Quang Bắc,14-03-2008
Thưa thầy!
Chắc có lẽ thầy chẳng biết con là ai dẫu cho thầy đã gặp con rất nhiều lần ở ngôi trường thân yêu Trần Quốc Tuấn! Chẳng hiểu sao, tự nhiên con lại thấy nhớ thầy, nhớ đến nụ cười hiền hậu mà thầy đã dành cho chúng con mỗi khi chúng con cúi đầu chào thầy. Mới đấy mà đã gần một tháng thầy xa chúng con rồi nhỉ! Đã 3 buổi sáng thứ hai rồi chúng con không được gặp thầy, không còn được nghe thầy đọc văn,thơ hay những bài báo mà thầy muốn kể cho chúng con nghe nhằm giáo dục chúng con nên người.Và cũng 3 buổi sáng thứ hai rồi con không được nghe cái giọng Bắc trầm ấm cùng câu nói thân quen của thầy mỗi khi bước lên bục:”Kính thưa các thầy cô giáo cùng các em học sinh thân mến”.
Thầy ơi,cái ngày thầy đọc bài văn chia tay với cả trường đã làm con thật sự xúc động và chẳng hiểu sao nước mắt con cứ trào ra mà không cách nào nén lại được.Mặc dù con và thầy chưa chưa một lần tiếp xúc hay tâm sự,nhưng với con thầy là một hình tượng thật đẹp và cao quý biết bao!
Con còn nhớ cái buổi chiều trước hôm cắm trại,khi các lớp đang chuẩn bị trại cho lớp mình ( lớp con cũng vậy) và vô tình con đã trông thấy được thầy đang đứng trên sân thượng nhìn về phía sân vận động mặc cho trời đang mưa. Con đã rất lấy làm cảm phục về điều đó và bỗng dưng cảm thấy mình thật nhỏ bé quá chừng!Con biết thầy rất yêu chúng con và chúng con cũng vậy! Có lẽ con và tất cả những ai đã và đang là thành viên của ngôi trường của ngôi trường Trần Quốc Tuấn này đều sẽ không quên được hình ảnh của một người thầy đã gắn bó rất lâu với trường (lớn hơn cả tuổi đời của bọn con), người thầy đã dõi theo từng bước đi của chúng con và luôn thầm mong cho chúng con nên người, sẽ chẳng bao giờ quên được đâu thầy ạ!
Con định sẽ tâm sự thật nhiều với thầy, nói ra hết những suy nghĩ của con về thầy nhưng sao khi cầm bút lên con lại chẳng còn biết mình phải viết gì nữa cả! Con thấy mình thật may mắn hơn những em lớp 10 và 11 là đã được gắn bó với thầy trong một thời gian cũng chẳng phải là ngắn 2 năm rưởi và giờ đây cái cảm giác sắp phải rời khỏi ghế nhà trường, sắp phải đối chọi với những “cuộc chiến” đầy cam go phía trước, chúng con luôn tự nhủ sẽ phát huy hết khả năng của mình để xứng đáng với những gì mà thầy đã dành cho chúng con.
Cuối cùng, con chúc thầy luôn khỏe, hạnh phúc, thành công hơn nữa trong sự nghiệp trồng người của mình và mãi là một hình tượng đẹp đẽ cho chúng con noi theo, thầy nhỉ!
Học trò của thầy
Phan Thị Ánh Việt
Học sinh lớp 12A11(2005-2008)THPT Trần Quốc Tuấn
***Thầy rất xúc động, rất hạnh phúc khi đọc thư của con.Thầy về trường Trần Quốc Tuấn năm 1980,qua cô Hương (PHT) thầy được biết ngày đó má của con còn học lớp 10. Đến ngày thầy đi là gần 28 năm tròn, số năm thầy làm Hiệu trưởng có lẽ gần bằng số tuổi của con ( tại thời điểm con viết thư),gần 16 năm (từ tháng 11-1992). Thầy vẫn tự trách mình là chưa thể quan tâm hết tất cả học sinh.
Mời thầy Hòa vào trang cùng đồng nghiệp với thầy thử,Trang đó mới tái xuất hiện giang hồ hơn một tháng (vào tháng 2/2012 )he he he
Trả lờiXóahttp://vn.360plus.yahoo.com/laisac-lvc?page=2/