ANH TRỞ VỀ
Thôi thế là anh đã mãi xa
Cả ngọn gió cũng thành nỗi nhớ
Ước mong nào dự định nào dang dỡ
Khép lại rồi nối tiếp người sau
Anh trở về không phải lỗi gì đâu
Không day dứt tình người dâu bể
Đã qua rồi một thời trai trẻ
Nắng sân trường thương áo em bay
Anh trở về chợt tỉnh ,chợt say
Không dấu được tiếng lòng xao xuyến
Nơi anh đến có khi nào em đến
Ánh nhìn nào còn dấu bóng hình anh
Anh trở về hạnh phúc có mong manh
Chiều mây phủ hay bình minh rực rỡ
Hàng phượng vĩ cây bàng lá đỏ
Anh mơ về một khoảng trời em
Anh trở về đường phố thân quen
Kỷ niệm về em anh thường thầm nhắc
Tình yêu em, tình người tình đất
Lắng tim anh vỗ nhịp liên hồi./
Đông Hòa tháng chạp năm 2010
Ngô Minh Hòa
"Chiều mây phủ hay bình minh rực rỡ"
Trả lờiXóaNày anh ơi chớ có muộn phiền.
Dịu dàng là ánh bình minh.
Ấm nồng lắng đọng xiên khoai nắng chiều.
Minh Thanh cũng thành nhà thơ rồi đấy.Cảm nhận của Thanh về thơ nhanh và hiểu được ý của anh.Có cô giáo ở trường LTK nghĩ rằng hai câu thơ:
Trả lờiXóa"Anh trở về hạnh phúc có mong manh
Chiều mây phủ hay bình minh rực rỡ"
là nói về tình cảm gia đình.